Pages

CỘNG ĐỒNG

 TRANG CỘNG ĐỒNG - 13/3/2026


TRẢ LỜI MỘT THANH NIÊN VIỆT TẠI VN

    Trang Cộng Đồng tuần này tạm ngưng tranh luận với đám vẹt, nhất là sau khi những vua tin phịa Kà-Thủm và Tôn Thất Sơn ngậm tăm, im re, không dám hay không thể phản bác một tiếng về những tin phịa đám vẹt già tung ra bị DĐTC vặch ra sự thật trên trang Cộng Đồng này từ cả năm qua. Cả ngày chỉ biết tung tin phịa nhưng không bao giờ đủ tư cách, lương thiện và can đảm nhìn nhận, chỉ biết ngậm tăm lẩn trốn!!!

    Thay vào đó, DĐTC tuần này xin phép được dùng để trả lời một bức thư ngỏ mà Vũ Linh này được đọc qua hệ thống email của cộng đồng. Đây là thư trên nguyên tắc của một người trẻ 30 tuổi, sanh sau đại biến 30/4/75, hiện đang ở VN, nêu lên những thắc mắc của giới trẻ VN hiện nay. Việc thư này thật sự có phải là của một người trẻ ở VN hay không, không quan trọng mà những câu hỏi nêu lên rất chính đáng, cần suy nghĩ và trả lời.

    Đây là bài trả lời của cá nhân Vũ Linh. Hy vọng còn nhiều trả lời khác từ cộng đồng tị nạn.

-----------------

    Trước hết đây là bức thư ta sẽ bàn qua:


Giấc Mơ Nước Mỹ

Tôi muốn được đặt chân tới Mỹ!

Đó là điều mơ ước cháy bỏng của tôi từ khi biết nhận thức sau khi rời Trung Học để bước vào đời. Vì sao ư? Để tôi tìm hiểu về nền văn hóa, chính trị, giáo dục, kinh tế của nước này. Để tôi tự trả lời cho nhiều câu hỏi cứ thôi thúc trong đầu mình bao nhiêu năm qua từ khi tôi biết nhận thức về đời sống.

Tôi muốn đến Mỹ, để tôi hỏi vì sao đồng bào tôi có mặt ở đây, và sự ra đi này kéo dài hơn một thế hệ rồi, mà đến bây giờ hằng ngày đi ngang Tòa Đại Sứ Mỹ ở Sài Gòn vẫn còn lũ lượt người chờ đợi một tấm vé đặt chân vào Mỹ, dù đất nước Việt tôi đã im tiếng súng đã lâu, từ khi tôi chưa chào đời.

Tôi muốn đến Mỹ xem coi có phải đó là Thiên Đường không mà đồng bào tôi, bạn bè tôi sau khi định cư vài năm có trở về thăm quê họ như một con người khác, lịch sự nhã nhặn, có kiến thức giỏi giang hơn rất nhiều. Tôi tự hỏi điều gì đã làm nên đôi hia bảy dăm đó?

Tôi muốn đi để hỏi các cô gái lấy chồng “Việt Kiều Mỹ” niềm vui rạng ngời hơn các cô gái phải bán thân đi Đài Loan, Hàn Quốc, Campuchia?

Tôi muốn đi để thấy, để biết Tổng Thống Mỹ có phải ông Trời không mà sao cả thế giới phải nghe ngóng, chờ đợi mỗi mùa bầu cử Tổng Thống Mỹ?

Và tôi muốn đi để hỏi các Chú Bác những chiến hữu của Ba tôi ngày xưa được chìa khóa HO để đến thiên đường nước Mỹ, có còn nhớ đến bạn bè chiến hữu, quê hương hay không. Mà sao ai cũng chen chân bỏ lại “chùm khế ngọt” mà hân hoan làm kẻ lưu vong?

Tôi muốn gặp những người cùng lứa tuổi tôi là Người Mỹ Gốc Việt để thử xem cách xa hai nửa bán cầu, tuổi trẻ có gì giống và khác nhau.

Cuối cùng tôi muốn đi để xem vì sao, hấp lực gì mà hàng triệu người miền Nam đổ xô ra biển không định hướng những năm sau 1975 đến những năm 1990 và tiếp tục đến bây giờ bằng nhiều cách.

Nhưng đường đến nước Mỹ với mình chắc xa diệu vợi. Thôi thì các Chú, Bác anh em đồng bào ở Mỹ có ai còn tâm tình với những người bên này vui lòng trả lời dùm tôi, một thanh niên 30 tuổi những câu hỏi vừa nêu, để tôi khỏi khắc khoải về một nước Mỹ vô cùng lạ lẫm, và thần kỳ. Nếu vậy thì âu cũng là một niềm vui lớn rồi, chứ chưa dám nghĩ ngày nào đó mình đạt chân đến Mỹ quốc!


Mong lắm thay!

Nguyên Giang

--------------------

    Và dưới đây là VL cố gắng trả lời từng câu hỏi.

  • Tôi muốn đến Mỹ, để tôi hỏi vì sao đồng bào tôi có mặt ở đây
VL: Trên căn bản, phải nói có hai lớp người Việt di tản qua Mỹ: những người ra đi trước khi VC vào thống trị miền nam năm 75, và những người gọi là 'thuyền nhân' ra đi trong những năm 1978-79. Cả hai đều xách dép vắt chân lên cổ trốn chạy VC. Khối dân đầu chưa quên cả vạn cái chết trong thời đấu tố Cải Tổ Ruộng Đất với chính Trường Chinh làm gương đấu tố bố mẹ ruột tới chết ngay sau khi VC chiếm được BV. Khối sau phần lớn là dân quê chất phát lương thiện, không đi ngay vì không thể tin thế giới lại có thể có loài dã thú khát máu như VC, không tin những chuyện chết chóc này, hay không có phương tiện trốn chạy, ở lại, nếm ngay món kinh tế bao cấp sống dở chết dở trong khi cả triệu quân cán chính bị cực hình, đói khát trong tù khổ sai gọi cuội là trại 'cải tạo đám ác ôn thành công dân tốt'. Rồi họ cũng được nếm mùi chế độ hộ khẩu cho phép đám cầm quyền kiểm soát dân chặt chẽ nhất không kể dùi cui, súng đạn, tra tấn, tù tội vô hạn mà người dân vô phương khiếu nại hay cầu cứu, vì người dân là người luôn luôn có lỗi, Nhà Nước và các quan không bao giờ sai, không bao giờ có lỗi. Nhà nước và đám cầm quyền hoàn toàn thống trị bằng tay sắt bọc sắt chứ không cần bọc nhung, không khác gì Tần Thủy Hoàng của cả mấy ngàn năm trước bên Tầu giết người thẳng tay. Ngày nay, người dân Việt trong nước có vẻ sung túc hơn thời bao cấp thật, nhưng sung túc thật chỉ là một thiểu số có 'quan hệ' lớn trong chế độ, còn dân ngu khu đen, cán bộ hạ tầng, bộ đội quèn vẫn cực khổ như xưa.

    VN đã 'im tiếng súng', nhưng đó vẫn chưa đủ. Người dân cần nhiều hơn chuyện im tiếng súng. Họ cần an toàn cá nhân, không sợ công an gõ cửa nửa đêm, không phải đút lót cho đủ loại quan chức, từ cảnh sát công lộ tới thư ký hành chánh và 'quan nhớn' dĩ nhiên, họ cần những người lãnh đạo tài giỏi, thanh liêm, không phải lúc nào cũng phải tung hô đảng tuyệt vời, không cần suốt ngày ra rả sống bám vào tư tưởng vĩ đại của bất cứ con ma độc tài nào, họ cần cơm no áo ấm,... Vâng, dân ta cần rất nhiều thứ chứ chẳng phải chỉ im tiếng súng là đủ.

  • Tôi muốn đến Mỹ xem coi có phải đó là Thiên Đường không 
VL: Thế nào là 'Thiên Đường'? Định nghĩa 'Thiên Đường' dĩ nhiên khác biệt từ người này qua người khác. Nhưng nếu so sánh cuộc sống của một người dân bình thường trong hai xã hội VN và Mỹ, thì quả là không nói quá khi cho rằng Mỹ là Thiên Đường. Cả triệu dân Việt tị nạn qua Mỹ khố rách áo ôm với hai bàn tay trắng -không kể một nhúm tham quan làm giàu bất chánh trong thời chiến tranh loạn lạc-, nhưng rồi chỉ qua một thế hệ, dân tị nạn nói chung đã ngoi lên mức gọi là trung lưu -mà là trung lưu theo tiêu chuẩn Mỹ chứ không phải theo tiêu chuẩn VC- có của để của dư, có nhà, có xe, có du lịch về thăm nhà, giúp đỡ bạn bè, bà con, bố mẹ còn kẹt ở VN; con cháu đều đỗ đạt, có trách nhiệm lớn trong xã hội Mỹ, tương lai sáng sủa, bảo đảm cuộc sống ổn định muôn đời. Cả đám tị nạn sức khỏe được chăm sóc đầy đủ, sống tám chín chục hay cả trăm tuổi là chuyện bình thường. Quan trọng hơn cả, tất cả dân tị nạn đều thấm nhuần 'tính bản thiện' của người Mỹ, không cần đạp lên nhau để sống bằng láu cá, mánh mung, lừa đảo, dối trá.

    Cuộc sống ở VN thì sao? Dĩ nhiên hiện đã có nhiều người rất 'giàu', xe xỉn dân tị nạn ở Mỹ không bao giờ mơ tưởng nổi, nhưng hầu hết dân giàu là các đại quan của chế độ, lợi dụng chức vụ, 'quan hệ', quyền hạn của Nhà Nước độc quyền, hay thân thế của bố mẹ, thân nhân gốc 'cách mạng' để ăn hối lộ, ăn cắp, ăn cướp, trấn lột người khác. Vô sản chỉ áp dụng cho dân, còn quan, cán thì được ôm hết. Một bí thư làng sống trong biệt thự khổng lồ kiểu vua chúa Pháp của ba bốn trăm năm trước giữa đám trâu đang ngâm nước bùn, đó chính là hình ảnh tiêu biểu của phú quý nhà quê học đòi của xã nghĩa VC.

    Vâng, nói chung cuộc sống của dân đen khá hơn thời bao cấp, thời ăn bo bo, gạo mốc, nhưng một phần không nhỏ là nhờ đám thân nhân, bạn bè tị nạn ở ngoài nước gửi cả tỷ đô mỗi năm về giúp. Mỗi năm vài tỷ, năm chục năm qua là bao nhiêu trăm tỷ đô? Đám quan tham ô có ăn vài chục tỷ, dân cũng còn được hưởng ké qua xa lộ, máy lạnh, cao ốc,...

    VN có tiến bộ không? Có chứ. Nếu có ai đó nói VN chẳng có tiến bộ nào thì đó chỉ là tuyên truyền chống cộng rẻ tiền. VN có tiến bộ, tiến rất nhiều so với ngày trước 75 khi dân Hà Nội chỉ biết xe đạp, cả đời chưa nhìn thấy cái xe 'mô-bi-lét', không biết đồng hồ không người lái sao lại chạy, vẫn tưởng bồn cầu để nuôi cá,... Hà Nội và Sài Gòn bây giờ cũng đầy nhà trọc trời bằng kính coi rất tân tiến, xa lộ, máy lạnh, đại siêu thị, xe 'metro',... không thiếu. Nhưng cái tiến bộ của VN đáng buồn nhiều hơn vui. Nếu tất cả các xứ Đông Nam Á trước đây nghèo kiết xác như Thái Lan, Phi Luật Tân, Mã Lai,... ngưng phát triển, thì VN vẫn có hy vọng bắt kịp họ trong 50 hay 100 năm nữa. Còn nếu họ tiếp tục chạy trong khi VN tiếp tục bò, thì VN sẽ không bao giờ bắt kịp họ, cho dù 50 hay 500 năm nữa.

  • Tôi muốn đi để hỏi các cô gái lấy chồng “Việt Kiều Mỹ” niềm vui rạng ngời hơn 
VL: Kẻ này dĩ nhiên không phải là một 'phụ nữ' Việt lấy chồng nên có thể nhận xét không chính xác. Nhưng cũng không sai trật khi nhìn kỹ hoàn cảnh những phụ nữ Việt ngày nay. Phụ nữ Việt bên này lấy chồng vì tình cảm yêu thích, không vì nhu cầu tiền bạc hay danh vọng của chồng hay theo lệnh bố mẹ môn đăng hộ đối. Được luật pháp và cảnh sát bảo vệ tối đa, không có nạn chồng say xỉn hay có vợ bé về đánh đập tơi bời. Chỉ cần chồng to tiếng là vợ có quyền gọi cảnh sát, kiện ra tòa, là anh chồng mất vợ, mất con, mất nhà, mất tiền như chơi.

    Vâng, phụ nữ tị nạn bên Mỹ không ngồi mát ăn bát vàng, cũng đi làm cật lực, về nhà vẫn phải lo cơm nước, chồng con,... nhưng có làm có hưởng, chẳng bao giờ là nô lệ không công hay làm mọi cho chồng. Hay phải hy sinh cuộc đời lấy chồng già Hàn Quốc để có tiền nuôi bố mẹ, anh chị em.

  • Tôi muốn đi để thấy, để biết Tổng Thống Mỹ có phải ông Trời không 
VL: Xin trả lời ngay: TT Mỹ KHÔNG phải ông Trời!!! Ông Trump hay bất cứ tổng thống Mỹ nào khác, vẫn chỉ là một ... 'công chức' được trao cho một công việc phải làm trong một thời gian ngắn nhất định, làm được thì giỏi lắm nắm quyền tám năm, không thì chỉ bốn năm là bị đuổi về nhà chăn vịt. Mà người trao trách nhiệm cho TT là đa số dân cả nước, chứ không phải một nhúm 5-7 ông bà trong bộ Chính Trị của đảng ta điều đình đổi chác với nhau kiểu phiên này của tôi, phiên tới của ông, chúng ta cùng nhau từ từ ăn, đừng dành nhau mất phần cả đám. Tổng thống Mỹ cũng không là Đấng Toàn Năng làm gì cũng giỏi, cũng tài, cũng tuyệt, trái lại chỉ là con người với đầy đủ hỷ nộ ái ố, có làm đúng, cũng có làm sai nhiều chuyện, bị công kích, chửi bới, nhục mạ đủ kiểu bởi bất cứ anh nhà quê nào, hay thằng nhóc học sinh nào, hay một anh tị nạn khố rách áo ôm sống bằng bạc cắc trợ cấp mà vẫn vênh váo chửi Trump ngu, mà ông Trump chẳng làm gì được, ông ta chẳng có quyền ra lệnh cho công an bắt ai, đánh đập, tra tấn, bỏ tù hay xử bắn ai hay thủ tiêu mất xác bất cứ ai, mà trái lại, vẫn bị đủ loại quan tòa nhí làm khó làm dễ để biểu diễn quyền hành của họ. Ông Trump làm việc cật lực gần như 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần, 52 tuần một năm vì tất cả mọi quyết định của ông đều có hậu quả trên cả triệu triệu người, không có gì không phải cân nhắc, đắn đo, hỏi ý, nhìn luật, nghiên cứu thăm dò dư luận,... 

  • Tôi muốn đi để hỏi các Chú Bác ... có còn nhớ đến bạn bè chiến hữu, quê hương hay không 

VL: Chẳng cần phải là cựu quân nhân nhớ chiến hữu, mà tất cả trăm người như một, dân tị nạn phải xa quê hương là miễn cưỡng, bất đắc dĩ. Không có một ai 'hân hoan làm kẻ lưu vong' hết. Do đó, ngay khi chế độ kẹt tiền, mở cửa đón nhận 'khúc ruột thân thương ngàn dặm' thì cả triệu người đã hấp tấp ào ạt về thăm quê hương, thăm thân nhân, thăm bạn bè, thăm chiến hữu,...tìm cách giúp đỡ những người không may mắn, kẹt lại. Ở Mỹ tằn tiện từng xu, đi làm hai ba job, về VN không đắn đo đãi ăn cả họ, xây nhà cho bố mẹ, sửa sang mồ mả ông bà. Vừa về vừa chửi VC khi nghe cả ngàn, cả vạn than thở, oán than lén lút của người thân. Vì thân nhân, bạn bè, chiến hữu, vì mồ mả ông bà, vì đất nước, vì sông Hương núi Ngự, vì chợ Bến Thành, vì nồi canh chua cá kho tộ,... mà phải cắn răng giúp VC hàng tỷ để chúng sống còn.
  • Tôi muốn gặp những người cùng lứa tuổi tôi là... tuổi trẻ có gì giống và khác nhau
VL: Kẻ này đã quá cái tuổi gọi là 'trẻ' từ quá lâu rồi, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để nhìn vào giới trẻ, đám con cháu tại Mỹ cũng như tại VN. Đám trẻ VN bây giờ chìm đắm trong thú 'đi bão', cởi truồng phất cờ đỏ ăn mừng mỗi khi VN thắng Borneo 1-0 trong một trận túc cầu vớ vẩn, đúng theo khuyến khích của đảng, còn không thì 'một hai ba dzô' suốt ngày, ngoài những lúc xem xi-nê-ma nằm, nhăm nhi bia võng, ngắc ngư trong thuốc lắc, bàn tán Mister Đàm có lại cái hay không, chờ bố mẹ cho tiền mua bằng tiến sĩ Đại Học Chợ Bà Chiểu mang về treo tường để ngắm cho đỡ buồn sau một ngày thất nghiệp ngáp dài. Tuổi trẻ tị nạn thì sao? Dĩ nhiên dư thừa khả năng và điều kiện hành xử không thấy ngày mai như đám trẻ trong nước. Nhưng không, đám trẻ tị nạn lo thi đua tranh giải Valedictorian (thủ khoa) trong trung học, chúi đầu lo kiếm PhD (tiến sĩ) Mỹ, mượn tiền nhà băng mua Toyota cũ đi học chứ không chờ bố mua cho Ferrari đi dựt le tán gái. Dĩ nhiên, có người này người kia, có người vẫn mặc áo dài vàng đi diễn hành ngày Tết vinh danh mấy đời vua Hùng, có người mặt mày hớn hở khoe bảng biểu tình với hai chữ 'Đ.M.' khổng lồ cho dù là giáo sư đại học với giải thưởng văn chương cao quý nhất Mỹ. Xứ Mỹ tự do mà, phải không? Khôn nhờ dại chịu.

  • Cuối cùng tôi muốn đi để xem vì sao, hấp lực gì mà hàng triệu người miền Nam đổ xô ra biển không định hướng những năm sau 1975 đến những năm 1990 và tiếp tục đến bây giờ bằng nhiều cách

VL: Hấp lực gì? Chẳng có gì bí mật hết. Vâng, nếu anh muốn đi Mỹ nhìn tận mắt, nghe tận tai, thì đó chính là phương cách tốt nhất để hiểu tại sao cả triệu người Việt đã đi nước ngoài sống, về thăm quê hương, thân nhân, bán bè, chiến hữu không biết bao nhiêu lần, mà không ai muốn về sống hết. 

    Anh -tác giả- đã có hai cái may khổng lồ trong cuộc đời của anh. Cái may thứ nhất là ra đời sau những đại họa khủng khiếp nhất của đất nước. Và cái may thứ nhì là đã chưa được ra khỏi nước, đến Mỹ để ý thức được rõ ràng cái khốn cùng của đất nước chúng ta dưới tay CS, ngay cả bây giờ khi mà đất nước đã im tiếng súng, khá hơn trước khi anh ra đời.

   Chân lý cuộc sống: chưa thấy cái đẹp thì không thể biết cái xấu nó xấu như thế nào. Anh chưa thấy thế giới thì không thể hiểu được VN dưới tay VC nó tồi tệ như thế nào.

    Câu cuối muốn chia sẻ với tác giả: muốn thật sự biết Mỹ tốt đẹp như thế nào so với VN, thì chỉ cần hỏi con gái của Nguyễn Tấn Dũng là dân có quốc tịch Mỹ đang sống trên nhung lụa bố cho tại Mỹ, hay các con của Nguyễn Xuân Phúc đang lo mua 2-3 nhà ở Cali bằng tiền tươi của bố. Con các đại quan cấp thủ tướng cả đời ăn trên ngồi trước mà còn lo trốn chạy khỏi VN đấy.