Pages

Saturday, February 8, 2020

BÀI 111: TẠI SAO PHẢI ĐÀN HẶC?


Như một tiệm phở dở trong khu Bolsa, câu chuyện đàn hặc và truất phế TT Trump đã ‘tưng bừng khai trương để rồi âm thầm đóng cửa’. Hay chính xác hơn như TT Reagan đã mô tả cái chết của chủ nghiã CS, đã ‘bị vứt vào thùng rác lịch sử’, như một đĩa đồ ăn đã hư, hôi hám nhất.
Đại đa số dân Mỹ thở phào nhẹ nhõm, như đã tháo gỡ được một cái cùm ở cổ chân để tiếp tục tiến tới một cách nhẹ nhõm hơn.
       Nhưng không phải tất cả dân Mỹ đều vui.
Cả triệu người vẫn đang mếu máo oán trời hận đất. Kể cả không ít cụ tỵ nạn bị bệnh DƯT nặng. Ngay sau khi Thượng Viện chính thức biểu quyết không cần thêm nhân chứng cho phiên tòa cuội, phe ta đã bắt đầu gào khóc.
Vi khuẩn bệnh dịch DƯT (Dị Ứng Trump), đã nằm trong ruột gan cả chục triệu người Mỹ, bây giờ có dịp phát tác mạnh trong khối cấp tiến của đảng đối lập Dân Chủ và đồng minh của họ, khối truyền thông dòng chính Mỹ, sau khi họ ăn phải nồi cơm khê đàn hặc.
Hàng loạt chính khách DC, theo gương hai lãnh tụ Nancy Pelosi và Chuck Schumer đã hợp ca những bài ca con cá vàng ‘Thượng Viện bao che Trump’, ‘phiên tòa không công bằng vì không nhân chứng’, ‘thượng nghị sĩ CH là đàn cừu bị Trump xỏ mũi’,… Chẳng những vậy, phe đối lập còn nhất loạt đe dọa cuộc chiến sẽ tiếp tục. Còn nhiều tội của Trump sẽ lần lượt được mang ra ánh sáng, như ông Bolton sẽ bị lôi ra điều trần trước Hạ Viện, Trump sẽ còn bị tra khảo về giấy khai thuế, về việc các khách sạn Trump trục lợi (dù hai tòa phá án Maryland và District of Columbia đã bác bỏ đơn kiện này), về Trump bị bệnh tâm thần, về cái cà vạt quá dài của Trump, về những cái tuýt quá nhiều, về tội Trump đội tóc giả lừa gạt thiên hạ,… Dĩ nhiên, những ‘tội’ này chẳng nghĩa lý gì so với những tội tầy trời như gian lận bầu cử cần phải đếm phiếu lại, thông đồng với Nga, đổi chác với Ukraine,… nhưng đó là tất cả rác mà phe đối lập đã khổ công moi móc được từ ba năm qua, có còn hơn không.
Bà Pelosi rình ràng tuyên bố “không công nhận biểu quyết của Thượng Viện”. Ủa, Hiến Pháp có chỗ nào ghi Thượng Viện làm gì phải được chủ tịch Hạ Viện công nhận không vậy? Bầu bán của hơn 330 triệu dân Mỹ hồi cuối năm 2016 còn không được bà công nhận, nói chi tới biểu quyết của một nhúm nghị sĩ.
TTDC cũng lên cơn cuồng, mà còn nặng hơn nữa.
Anh Don Lemon của CNN cười sặc sụa như bị nhiễm dịch ‘bò điên’ khi nghe một ông ‘khách’ của đài bôi bác đám cử tri ủng hộ Trump là đám Mỹ ruộng, ngu si, đần độn. Báo The Atlantic khẳng định “Ngày Tàn Của Đảng CH”. Đây là phán quyết của TTDC ta đã nghe từ ngày Đấng Tiên Tri Obama đắc cử tổng thống. Ngày tàn kéo dài cả chục năm vẫn chưa tàn.
c ‘lão đồng chí New York Times và Washington Post dành giựt nhau đóng vai anh chị cả dẫn dắt đàn em trong chiến dịch đánh đảng CH.
Báo WaPo chạy tít khổng lồ “Đảng CH Không Đáng Sống Sót Sau Thảm Bại Đàn Hặc" (GOP Does Not Deserve To Survive After Debacle). WaPo chỉ là là cái loa rè một chiều của đảng DC, không hơn không kém.
Sự thật, đàn hặc đã là một thảm họa vĩ đại cho đảng DC. Ta thử xem lại toàn bộ kịch bản đàn hặc, coi như tìm hiểu lý cớ sao lại có thể có tấn tuồng tồi tệ như vậy được.
Trước hết, phải điểm qua những cái vô lý thô bạo của tấn tuồng đàn hặc do bà Pelosi đạo diễn:
·       Hạ Viện mở ra cuộc điều tra đàn hặc theo chỉ thị của đúng một người, bà chủ tịch Nancy Pelosi, dựa trên một tố giác của một người ẩn danh báo cáo lại những tin đồn anh ta nghe được từ người này qua người nọ, chứ chính anh ta cũng chẳng nghe hay nhìn thấy gì; trong một tháng đã lôi 17 người toàn là do ‘phe ta’ mời ra điều trần, họp kín trong một phòng dưới hầm tòa nhà quốc hội, không cho phe CH hay các luật sư của TT Trump tham dự. Tòa án của VC ít ra cũng có luật sư đóng tuồng và thân nhân bị cáo được ngồi nghe. Sau khi bị công kích nặng, Hạ Viện đành chính thức biểu quyết mở cuộc điều tra, qua một cuộc biểu quyết một chiều, không có được một phiếu CH nào hết. Như DĐTC đã viết, cái cầy đã ‘bí mật’ đi trước con trâu cả tháng trước rồi.
·         Trong vòng một tháng sau, phe DC độc diễn màn kết tội, vẫn tiếp tục với nhân chứng do DC điệu ra để nói lại những tin đồn họ nghe được, không cần bằng chứng, và độc đáo hơn nữa, không chấp nhận nhân chứng khác của phe CH đòi hỏi, không cho luật sư của TT Trump đối chất hay biện giải gì.
·         Một lãnh tụ DC, ông Steny Hoyer dõng dạc tuyên bố “sẽ cho TT Trump mọi cơ hội để chứng minh là vô tội”. Một ông DC khác, TNS Joe Manchin giải thích việc ông biểu quyết truất phế: “tôi muốn thấy thêm bằng chứng vô tội”. Dưới nhãn quan của đảng DC tân thời, công tố tha hồ tố không cần bằng chứng, người bị tố có trách nhiệm phải chứng minh mình vô tội. Chẳng những là lật ngược nền tảng công lý Mỹ ‘vô tội cho đến khi bị chứng minh là có tội’, mà còn là nói láo thô bạo nhất. Nếu cho “tất cả mọi cơ hội” thì sao không cho bên TT Trump mang nhân chứng ra trước Hạ Viện, không cho các luật sư của TT Trump tham khảo hồ sơ và đối chất nhân chứng trong cuộc điều tra trước khi kết tội? Tư pháp VC cũng không trơ trẽn đến vậy.
·       Chẳng những kết tội cuội, vi phạm tất cả mọi thủ tục pháp lý sơ đẳng nhất của Congo, mà ngay cả hai cái tội chụp lên đầu TT Trump cũng là hai cái tội lờ mờ mà hầu hết tất cả các tổng thống trong lịch sử Mỹ từ George Washington tới Barack Obama đã phạm mà chẳng một ai bị đàn hặc.
·         Rồi tại Thượng Viện, tấn tuồng một chiều tiếp tục được trình diễn. Phe DC đòi 4 nhân chứng họ nghĩ sẽ có những tố giác bất lợi cho TT Trump. Phe CH đề nghị ‘một đổi một’, chấp nhận 4 nhân chứng phe DC đòi, nhưng bù lại, sẽ đòi 4 nhân chứng khác ra điều trần, là anh thổi còi, cha con cụ Biden và dân biểu Schiff. Phe DC bác bỏ hết.
Tại sao phe DC chống nhân chứng của CH? Anh thổi còi ra điều trần sẽ lộ ra chuyện anh này từng là phụ tá của PTT Biden, có thể đã được DB Schiff giúp viết báo cáo thổi còi. Cụ Biden ra điều trần sẽ không thể bào chữa được việc cụ ‘đổi chác’ một tỷ đô viện trợ đổi lại việc sa thải công tố Ukraine đang điều tra công ty Burisma của ông con. Ông con ra điều trần sẽ không giải thích được việc tại sao lại có được cái job trả một triệu đô một năm ngồi chơi xơi nước cũng như không liệt kê ra được những việc gì anh ta đã làm cho Burisma trong 5 năm trời, từ 2014 tới 2019 khi anh từ chức vì bố ra tranh cử tổng thống. Ông Schiff ra điều trần sẽ không giải thích được cuộc điều tra một chiều tại Hạ Viện.
Khi hai bên không đi đến thỏa thuận, thì bên CH quyết định không có nhân chứng bên nào hết cho huề, nhất là khi mà Hạ Viện là cơ quan có trách nhiệm điều tra và chất vấn nhân chứng, đã lôi ra tới 17 nhân chứng của họ rồi. Thế là phe DC tung ra sách lược ‘cả vú lấp miệng em’, ồn ào tố cáo ‘phiên tòa’ không công bằng vì không có nhân chứng.
Phát đi phát lại qua các loa rè như những loa rè gắn ở cột đèn đầu Phố Hàng Đào ở Hà Nội. Đúng theo sách lược Đức Quốc Xã phát minh ra trước đây, ‘một câu nói láo lập đi lập lại miết, sẽ có ngày thiên hạ tin’.
Biết trước là vô vọng mà vẫn làm, mà lại làm một cách thô thiển đầy sơ hở, sặc mùi phe đảng một chiều, chẳng có tính thuyết phục được ai hết. Chỉ còn 9 tháng nữa là sẽ có bầu cử tổng thống lại, tại sao bây giờ nhất quyết đòi đàn hặc và truất phế cho dù biết trước chắc hơn đinh đóng cột là sẽ không đi tới đâu hết? Tại sao không thể để cho toàn dân Mỹ quyết định truất phế hay không qua cuộc bầu cử sòng phẳng? Bộ cả đảng DC lên cơn cuồng hết rồi sao?
Câu hỏi này, báo The Spectator đã trả lời rõ ràng nhất qua bài viết với cái tít miả mai khổng lồ “Đảng Dân Chủ Không Còn Tin Vào Thể Chế Dân Chủ”  (Democrats Lost Faith in Democracy). Nôm na ra, đảng DC không dám để cho dân Mỹ quyết định qua bầu cử dân chủ tự do nữa. Chỉ vì họ biết quá rõ là họ đã đánh mất niềm tin của dân Mỹ, và họ sợ sẽ thảm bại dưới tay ông thần Trump trong cuộc bầu cuối năm nay.
Tam thập lục chước, vẫn khó có cách nào hạ được TT Trump nếu để người dân quyết định. Chỉ còn một cách là phải ra tay cố tìm cách lật đổ càng sớm càng tốt, nếu không đảo chánh được thì cũng phải bằng mọi giá khuynh đảo cuộc bầu cử tới qua đàn hặc.
Ngay từ khi ông Trump vừa đắc cử tổng thống, dân biểu DC Al Green đã ‘thành thật khai báo’ với thiên hạ nếu không đàn hặc và truất phế Trump thì ông ta sẽ tái đắc cử (nguyên văn: "I'm concerned if we don't impeach this president, he will get re-elected").
Tại sao phe DC không thể hạ được Trump?
Vâng, TT Trump đúng là một người có rất nhiều thiếu sót trên phương diện ‘con người’, nhân cách. Đảng đối lập, với sự tiếp sức của cái loa rè TTDC, đã phóng đại rồi nhai đi nhai lại những thiếu sót đó từ ngày ông Trump chưa được bầu làm tổng thống: vua nói láo, vô đạo đức, thiếu tư cách, bốc đồng, khinh người, lỗ mãng, kỳ thị, độc tôn, … Có người còn thân tặng ông Trump danh hiệu “Ông Thần Ác” nữa, kinh quá!
Nhưng nếu quý độc giả để ý kỹ hơn một chút sẽ thấy những cái ‘xấu xa’ này, tuyệt đối toàn là liên quan đến cá tính của ông Trump. Chẳng liên quan, ảnh hưởng hay tác động gì đến quý vị, đến tôi hết. Vấn đề là chúng ta đi bầu một đại sư đức độ trụ trì một cái chùa, hay bầu cho một người có thể lo cho những nhu cầu của người dân, của quý vị và của tôi.
Suy tư của dân Mỹ khi họ vào phòng phiếu rất thực tế, chỉ nghĩ đến quyền lợi của mình và gia đình mình thôi. Nguyên tắc nền tảng của thể chế dân chủ Mỹ: người dân bầu cho một người nào lo cho họ hữu hiệu nhất, không phải là bầu cho người nào tính tốt nhất hay đẹp trai nhất.
Cái ‘ngu’ của dân Mỹ có lẽ do họ chưa được đọc Đạo Đức Kinh của Tầu, phát hành thời Đông Châu Liệt Quốc mà vài cụ tỵ nạn của ta vẫn còn ôm làm kinh nhật tụng, ngày ngày nhắc nhở con cháu đang bận bấm iPhone.
Người dân Mỹ lo chuyện gì? Nôm na ra là cái nồi cơm, cái túi tiền, cái sức khỏe, cái an toàn của mình và gia đình. Thế thì TT Trump đã làm được gì cho họ?
§   Kinh tế và công ăn việc làm của dân thì khỏi cần bàn nhiều cũng biết đã là thành quả lớn như thế nào của TT Trump. Ông Nobel kinh tế Paul Krugman, người đã từng tiên đoán tận thế toàn cầu sẽ tới nếu để cho ông Trump thi hành chính sách kinh tế mà ông đã hứa hẹn khi ra tranh cử, bây giờ đã bịm môi thú nhận kinh tế đang phát triển rất mạnh dưới chính sách của TT Trump, tuy vẫn cố lòng vòng chống chế, chê trách chi tiết này nọ.
§   Về chuyện an toàn bớt sợ khủng bố thì chỉ cần nhìn vào số phận của al Baghdadi và Soleimani, những tên khủng bố gộc đã từng tung hoành, múa võ Sơn Đông từ thời Obama.
§   Chuyện xã hội y tế, bất chấp những hù dọa kinh hồn của TTDC và đảng đối lập DC, Obamacare bị chặt một chân, vẫn sống, chẳng ai bị mất bảo hiểm hết. Cũng như chẳng ai bị mất một xu trợ cấp an sinh nào, trong khi cả triệu người đã thoát cảnh phải chià tay xin tiền thất nghiệp hay xin phiếu thực phẩm hàng tháng.
§   Chuyện di dân thì bất kể cả chục đơn thưa kiện, Mỹ đã có được một sách lược thanh lọc hữu hiệu hơn và bảo đảm an toàn cho dân Mỹ hơn. Cũng không còn là hũ gạo của cả thế giới nữa.
§   Chính sách đối ngoại đi từ thành công này đến thành quả khác, như bắt các xứ gọi là ‘đồng minh’ Âu Châu phải tự lực cánh sinh nhiều hơn trong việc tự bảo vệ, sách lược mềm mềm cứng cứng đã ép cậu Ấm Ủn vào bàn thương thảo, ngưng thử nghiệm vũ khí nguyên tử cả hai năm nay, điều đình lại các thỏa ước mậu dịch quốc tế có lợi hơn cho Mỹ như thỏa ước với Mễ và Canada, hay với cả Trung Cộng.
Những thành công có thể chưa hoàn hảo, ly nước chưa đầy hoàn toàn, nhưng đủ để đảng DC ú ớ, vặn vẹo tìm mọi cách bóp méo, xuyên tạc, bôi bác trong khi lại chẳng đưa ra được đối sách nào hợp tình hợp lý hơn, đành chỉ biết bôi bác cá nhân, rồi vung quà miễn phí tứ tung để câu lòng tham của thiên hạ.
Muốn biết và hiểu rõ hơn sự thành công của TT Trump, nên đọc: “https://spectator.org/why-trump-keeps-winning/
Đã vậy, đảng DC cũng hoàn toàn thất bại, không tìm ra được một ‘Lê Lai cứu chúa’ nào nhẩy ra cứu đảng. Hơn hai tá nhân vật với cái tôi lớn hơn người nhẩy ra đấm ngực thề cứu nước giúp đảng đều giống như các ca sĩ kara-ôkê vườn, không ai chịu người khác hát hay hơn mình dù thực tế tất cả đều hát dở ẹc.
Thật ra, những thành quả trên của TT Trump đã khiến cho đảng DC bối rối, vặn vẹo gần gẫy cổ tìm cách bôi bác để giảm thiểu hậu quả trong phòng phiếu, nhưng thực tế đó không phải là những chuyện đảng DC và đồng minh TTDC sợ đến phát sốt phát rét, đến độ lên cơn cuồng, phải chống TT Trump đến tối tăm mặt mũi.
Cái mà phe cấp tiến sợ mất hồn là việc ông thần Trump đang phá vỡ, đập bỏ từng viên gạch cái gia tài cấp tiến mà hai tổng thống Clinton và Obama và guồng máy DC đã dầy công xây dựng trong 24 năm trời, kể cả trong 8 năm của TT Bush con khi ông này quá bận rộn với cuộc chiến chống khủng bố trong nước cũng như tại Iraq và Afghanistan, đã nhắm mắt làm lơ, hay không đủ thế mạnh để ngăn cản, hay không dám ngăn cản.
Bốn năm nhiệm kỳ đầu nếu đã là ác mộng cho phe cấp tiến thì bốn năm nhiệm kỳ hai của TT Trump sẽ là địa ngục tầng thứ 9. Tuyệt đối không thể nào phe cấp tiến chấp nhận cái viễn ảnh kinh hoàng đó được. Họ đã và sẽ thấy những gì?
§   Những giá trị và tín ngưỡng tôn giáo được phục hồi lại. Người dân nếu muốn, có quyền chúc tụng nhau Merry Christmas lại.
§   Những tên khủng bố Hồi giáo được nhận diện là ‘muslim terrorists’ chứ không phải là ‘religious scholars’ gì ráo. Vác súng bắn đồng nghiệp làm việc cùng sở trong khi hô “Allah Vĩ Đại” là khủng bố Hồi giáo chứ không phải là chuyện ‘bạo động văn phòng’ -office violence.
§   Những suy tư ‘văn minh’ của ‘phải đạo chính trị’ sẽ vào thùng rác.
§   Những thành quả nhân bản ‘tiến bộ’ như tôn sùng các anh chị đồng tính, chuyển giới, xóa bỏ ranh giới nam nữ từ phòng ngủ ra tới trại lính, sân vận động, nhà cầu công cộng,…  bị cuốn vào chiếu, cất vào nhà kho lại. Trong các trường học, nam sinh là ‘he’, nữ sinh là ‘she’, chứ không còn cái lố bịch ‘ze’ gì nữa.
§   Những thụ hưởng tự do luyến ái bất cần giấy giá thú mà lại được bảo vệ bởi phá thai thả dàn, sẽ không còn vô giới hạn, vô trách nhiệm nữa.
§   Những xiềng xích trợ cấp trói chặt dân nghèo trong vòng kim cô của đảng DC sẽ được chặt bỏ, giúp người dân có dịp và có quyền tự hào hơn với giọt mồ hôi lao động của mình hơn là cúi mặt chià tay xin trợ cấp; giúp họ dành lại được tự do, không còn nô lệ cho đảng chính trị nào nữa.
§   Biên giới sẽ là biên giới thật chứ không còn là cửa ngỏ để cả chục triệu dân các xứ khác tha hồ vào lậu để một đảng có thêm phiếu trong khi cả nước đóng thuế nuôi mệt nghỉ.
§   Những chuyện dân Mỹ phải cong lưng đi cầy để đóng thuế phục vụ thế giới như cõng các phí tổn chống hâm nóng địa cầu, bảo vệ an ninh cho cả thế giới nhất là cho các đại gia Âu Châu, đóng cửa hãng xưởng Mỹ để giúp dân lao động các xứ ‘nghèo’ có job, chấp nhận thâm thủng mậu dịch bạc ngàn tỷ để giúp kinh tế thế giới phát triển trong khi thất nghiệp tràn lan ở Mỹ,…tất cả sẽ cáo chung cho dù cả thế giới khiếu nại, phản đối, hay chửi bới Trump.
§   Tổng thống Mỹ là quốc trưởng một đại cường, không ‘lãnh đạo sau lưng’ ai hết, cũng không suốt ngày vái lạy xin lỗi tám phương tứ hướng. Một quốc trưởng cần thế giới tôn trọng và sợ, không cần họ yêu thương, vỗ đầu bằng giải Nobel bá láp.
§   Chuyện người dân hôm nay phải hy sinh công ăn việc làm để bảo vệ địa cầu khỏi bị hâm nóng trong vài thế kỷ nữa sẽ chỉ là chuyện các giáo sư rảnh hơi ban phát các tư tưởng viễn vông vô trách nhiệm vì chẳng có hậu quả cụ thể. Sẽ không có ông/bà lao động nào phải mất job để bảo vệ môi trường của 500 năm nữa.
§   TTDC không còn một mình một chợ múa võ Sơn Đông, tha hồ tung fake news để lèo lái dân nữa; cả trăm cái tuýt mỗi ngày từ chính tay ông Trump viết đầy lỗi chính tả, đến thẳng người dân sẽ khiến thiên hạ phải cân nhắc lại những tin một chiều của TTDC.
§   Nhưng quan trọng hơn cả, tất cả những biện pháp đi ngược lại ‘tiến bộ của văn minh cấp tiến quái gở’ sẽ được bảo vệ bởi một hệ thống tư pháp đang được TT Trump chuyển hướng qua chấp nhận Hiến Pháp và luật lệ hiện hành là những cột trụ, nền tảng của xã hội, chứ không còn tùy thuộc vào các diễn giải tùy hứng, tùy quan điểm cá nhân của các quan tòa ‘cấp tiến’ muốn xã hội chuyển đổi theo tiến hóa trong đầu của họ.
§   Dĩ nhiên chưa kể cái ‘ác mộng kinh hoàng’ nhất của khối cấp tiến: Trump sẽ có dịp bổ nhiệm ít ra là một hay hai thẩm phán bảo thủ nữa vào ngồi trong TCPV trong 30 năm nữa nếu ông ta ngồi trong Tòa Bạch Ốc tới đầu 2025. Đưa cán cân bảo thủ qua 6-3 hay 7-2!
Thưa quý độc giả, trên đây chính là những cái đau đầu mà đảng DC ăn không ngon ngủ không yên, bắt họ phải bằng mọi giá mọi cách, kể cả gian lận, nói láo, lừa gạt, bán bánh vẽ, hứa trăng hẹn biển, hối lộ, đổi chác, tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo, dùng luật rừng, thậm chí dùng cả bạo lực của các nhóm gọi là antifa, … để tự bảo vệ, hy vọng qua năm tới thoát được ‘địa ngục’ Trump.
Câu hỏi lớn: đàn hặc thất bại, rồi bây giờ thì sao? Chuyện gì sẽ xẩy ra trong những ngày tới?
Những người lạc quan cho rằng cả hai đảng ý thức đã đi quá xa, dân Mỹ quá chán ngán với trò đấu đá đảng phái bất cần dân. Cả hai đảng sẽ cố ngồi lại làm ra một luật lớn nào đó như luật tân trang hạ tầng cơ sở chẳng hạn để tự bào chữa với dân.
Những người bi quan thì cho là các chính trị gia phần lớn đều mù, họ sẽ tiếp tục đánh nhau chết bỏ. Phe DC sẽ mang xẻng cuộc đi đào bới rác tiếp, nặn ra tội mới, trong khi TT Trump thừa thắng xông lên, sẽ làm tới bằng mọi cách để tái đắc cử mà không sợ đàn hặc gì nữa, cũng sẽ ‘tát đầm lầy’ mạnh hơn nữa, ít nhất cho đến ngày bầu cử. Nếu TT Trump thắng cử mà phe DC giữ được Hạ Viện, sẽ không phải chuyện lạ nếu lại có đàn hặc nữa trong hai ba năm tới.
Kịch bản bi quan có nhiều triển vọng thành sự thật hơn.
Ta nên ngồi xuống ghế, mang ấm trà hay ly cognac ra chuẩn bị nhâm nhi, ngồi coi chiêu tiếp của Giáng Trump Thập Bát Chưởng. Trong một năm nữa. Hay 5 năm nữa?