Pages

Saturday, August 8, 2020

BÀI 137: TÔI ‘ƯA’ TT TRUMP

Trong không khí có thể nói là ngột ngạt của những ngày gần bầu cử, các tiếng nói tung hô, chống đối nổi lên tứ phiá hơn vỡ chợ, cả nước hoảng loạn như sợ tsunami nào đó sắp nhận chìm cả gia tộc mình tới nơi rồi, bây giờ phải la hét, quơ tay quơ chân như tìm phao cứu sống.
Tất cả chỉ là một trò hát bộ oái ăm chưa từng thấy.
Quốc gia Cờ Hoa này đã có mặt trên bản đồ thế giới từ hơn 250 năm. Cứ 4 năm lại có bầu tổng thống, ông này đi, ông kia tới, đảng này mất quyền đảng kia thay thế, chu kỳ như quả lắc đồng hồ, chẳng có tsunami nào nhận chìm cái xứ này hết.
       Như Mỹ nói, bầu bán hay không bầu bán, ‘life goes on’…
Cộng đồng tỵ nạn Việt tại Mỹ bỗng dưng nhẩy dựng lên, hung hăng hơn xa dân Mỹ chính gốc, vác búa tạ đập nhau chết bỏ. Quái lạ hơn nữa, dân Việt tỵ nạn tuốt bên Âu Châu, Úc Châu, Congo hay Senegal gì gì đó, chẳng ăn cái giải rút gì cũng xiá miệng vào chửi bới, tung hô, khen chê, giảng giải, dạy bảo, loạn cào cào, cho dù tiếng Anh chưa thạo, Hiến Pháp Mỹ chưa đọc, tin tức thì chỉ biết lõm bõm qua truyền thông một chiều.
Cái khổ là cộng đồng tỵ nạn đang đập lẫn nhau chết bỏ, chứ không phải đập ông Trump hay ông Biden đâu. Ta cãi nhau ỏm tỏi qua các diễn đàn, báo, radio, và TV tiếng Việt, nhưng bảo đảm cả hai ông Trump và Biden, chẳng ông nào nghe, đọc hay biết đến. biết cũng đếch ông nào … cares vì lá phiếu của cử tri tỵ nạn có giá trị sát… zero đối với các ông.
Một điều cực kỳ quan trọng mà cộng đồng gần như quên bẵng: trong vô số emails và tin tức tung ra, chắc chắn là đã có không ít emails và tin phịa của VC Bolsa nằm vùng hay VC Hà Nội tung ra để quậy, lợi dụng nước đục thả câu, tạo chia rẽ trong cộng đồng.
Nói như vậy, để xin quý vị làm ơn bình tâm lại đôi chút, ‘bớt giận’, ngồi nghĩ lại xem những câu chửi như tát nước vào mặt nhau, những ngôn ngữ du đãng Cầu Muối, những trò chụp mũ thô thiển, những khích bác trẻ con,… có đáng không? Nhất là các cụ tuổi gần đất xa trời, thay vì vui chơi với con cháu, có cần phải đuổi chúng đi chỗ khác để các cụ ngồi gõ lóc cóc vài dòng chửi rủa, nặn óc để phịa chuyện xuyên tạc,… cho nguôi giận. Có tác dụng gì? Ai ghét Trump vẫn ghét, ai thích Trump vẫn thích.
Dân Việt ta, từ thời phong kiến qua tới thực dân, rồi cộng sản hay quân phiệt, chưa một ai được nếm mùi dân chủ, tự do tư tưởng và tự do ngôn luận thật, trái lại chỉ biết chính trị ở VN là chuyện  sinh tử, một sống hai chết, tuyệt đối không có chuyện ‘life goes on’ như Mỹ. Quốc gia và cộng sản giết nhau đến cùng dĩ nhiên, nhưng cộng sản cũng giết cộng sản, quốc gia cũng giết quốc gia. Chuyện giết nhau đến cùng đã có trong máu rồi. Do đó, dù sống nửa đời người trong cái thành đồng của tự do tư tưởng này, hay trong các xứ Âu Châu khai sanh ra thể chế dân chủ tuyệt vời từ thời Hy Lạp, vẫn không học được gì hết. Vẫn không thể nào chấp nhận có người khác ý mình. Khác ý mình chỉ có thể là lưu manh, ngu dốt, bựa, hay VC, không thể là gì khác.
Dĩ nhiên, ai cũng hiểu bầu bán tổng thống Mỹ nói riêng, và am hiểu chính trị Mỹ nói chung là những chuyện cực kỳ quan trọng, vì đó là chuyện sẽ có ảnh hưởng và hậu quả trực tiếp trên cuộc sống của chính mỗi người trong chúng ta. Và qua các cuộc bầu bán, chính ta sẽ quyết định phần nào về những chuyện đó.
Thể chế chính trị Mỹ dựa trên ý muốn của đa số, có khi cái đa số đó thua, trở thành thiểu số. Vấn đề là làm sao tranh đấu để ý muốn của ta trở thành ý muốn của đa số. Nhưng tranh đấu ở đây phải hiểu là tranh đấu trong trật tự, trong luật lệ hiện hành, trong lý luận, giải thích và thuyết phục, trong tôn trọng những người khác ý, chứ nhục mạ nhau chưa bao giờ thuyết phục được ai hết.
Không cãi lộn chửi bới không có nghĩa là phải im lặng hết, ai làm gì thì làm, thây kệ. Trái lại, trong cái chế độ dân chủ mà tiếng nói của người dân có ký, thì người dân cần phải hiểu cho rõ, cần phải nhìn và nghe mọi chuyện từ mọi phiá để có thể suy tính cho mình một cách khôn ngoan. Do đó, tranh luận thật sự là cần thiết, nhưng chỉ là tranh luận trong nghiêm chỉnh thôi. Không tranh cãi thì ít ra thì cũng cần ‘giới thiệu’ quan điểm của mình để mọi người hiểu, và khám phá có được nhiều cách nhìn khác nhau.
Chính trị Mỹ trong vài năm nay, qua các nỗ lực gần như tuyệt vọng của đảng đối lập để bác bỏ ý dân, lật đổ chính quyền hợp pháp, và ngay cả qua nhiều cố gắng quá mạnh của đảng nắm quyền để tự vệ, đã là một thứ gương xấu cho chúng ta học bài về dân chủ. Nhưng không phải vì vậy mà ta phải biểu diễn ta giỏi chuyện đấm đá, chửi bới nhau hơn dân Mỹ.
Dài dòng như trên để giải thích tại sao có DĐTC, tại sao có bài này. Và để giải thích tại sao ‘Tôi ưa TT Trump’, coi như để đáp lễ lại một bài của một cụ chống Trump đã viết rất rõ ràng “Tôi không ưa ông Trump”.
Trước hết, phải nói cho thật rõ, không, tôi không cãi nhau gì với ai hết, chỉ muốn đáp lễ, giải thích ngược, đưa ra một cái nhìn khác, cái nhìn của một người “ưa TT Trump”. Ở đây, tôi nhìn và đánh giá ông Trump như một công dân đánh giá một tổng thống chứ không phải một cá nhân tự cho mình là hoàn hảo để phê bình tật xấu tánh tốt của một cá nhân khác.
Để tránh bị bôi bác, cuồng này cuồng nọ, tôi phải nói rõ, tôi bắt đầu viết bình luận chính trị Mỹ từ ngày Obama còn chưa làm tổng thống, khi ông Trump còn bận xây sòng bài, và sẽ còn tiếp tục viết dù TT Trump phải về chia bài tiếp. Trump đến rồi đi, VL vẫn còn đó.
Trở lại câu chuyện ủng hộ TT Trump, tôi nghĩ những người bầu cho ông Trump là đã bầu vì những quan điểm mà chính ông đã trình bày, và vì những hứa hẹn ông đã đưa ra khi tranh cử. Do đó, đánh giá ông phải là đánh giá dựa trên việc ông có duy trì cái quan điểm đó hay không, ông có cố gắng thực hiện những lời hứa hay không, có phải vậy không, thưa quý vị?
Tư cách cá nhân và con người Trump, xấu tốt ra sao, thiên hạ đã biết quá rõ ngay từ trước ngày bầu cử năm 2016 rồi, và ông vẫn đắc cử, dân Mỹ đã chấp nhận cái tư cách và con người đó rồi, nhai lại làm gì nữa? Có gì mới lạ? Không còn lý cớ nào khác hay hơn sao? Trí tưởng tượng nghèo nàn vậy sao? Nhai lại chuyện ông bốc phét về chuyện chộp bướm gì đó có thể cảm thấy hả hê trong lòng nhưng sẽ không bứng TT Trump ra khỏi Tòa Bạch Ốc được đâu, các cụ ơi. Gọi ông là điên, gian manh, mất dạy,... sẽ chẳng khiến ông mất đi một phiếu nào hết. Thay vì vậy, có nên chú tâm hơn vào những việc ông Trump đã làm cho dân trong mấy năm qua không? Để xem ông có khả năng lèo lái con thuyền quốc gia thêm bốn năm nữa không, hay là nên cho ông về vườn.
Mục đích bài này này không phải để kê khai thành quả của TT Trump, chỉ xin vắn tắt vài việc làm chính mà ứng cử viên Trump đã hứa. Nhất là để giải thích tại sao ‘Tôi ưa TT Trump’.

CHUYỆN GIẢM THUẾ VÀ KINH TẾ
Ông Trump hứa sẽ giảm thuế đồng loạt tất cả mọi người, tuy mức giảm của mỗi người sẽ khác nhau tùy mức lương và gia cảnh mỗi người. Ông đã ra luật giảm thuế này như đã hứa. Dĩ nhiên một người lãnh lương năm bẩy chục ngàn không thể yêu sách vô lý đòi được giảm thuế bằng Bill Gates. Lảm nhảm ông chỉ lo giảm thuế ‘nhà giàu’ là nói chuyện mỵ dân bá láp, khích động lòng tham và ganh tỵ của mỗi người để gây oán ghét mà không nhìn vào thực tế xã hội.
Ông đặc biệt hứa giảm thuế trên lợi nhuận công ty để khuyến khích các công ty mang tiền về nước đầu tư lại, giúp tạo công ăn việc làm cho dân. Và ông đã thành công phần nào khi tính tới cuối năm 2019, hơn 1.000 tỷ đô đã được chuyển về nước, mở biết bao hãng xưởng và tạo biết bao công ăn việc làm cho dân.
Tỷ lệ thất nghiệp dưới TT Trump đã xuống tới 3,6%, mức thấp nhất từ sau Đệ Nhị Thế Chiến. Trong hai năm rưi, từ đầu 2017 tới giữa 2019, 6,3 triệu người đã thoát ra khỏi cái vòng kim cô trợ cấp đủ kiểu, vì đã có công ăn việc làm đủ sức tự lực cánh sinh, không còn phải cúi đầu chià tay xin tiền ai nữa.
Thị trường chứng khoán phản ảnh suy nghĩ của giới kinh doanh về tương lai kinh tế. Nhìn vào các biểu đồ của Dow Jones và NASDAQ, trước cũng như sau COVID tấn công Mỹ thì hiểu họ nghĩ sao về kinh tế Trump, khỏi cần tranh cãi.
Hai năm qua, tôi được giảm thuế kha khá, không nhiều bằng Bill Gates, nhưng còn hơn không có gì dưới Obama.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN Y TẾ
TT Trump cũng hứa hẹn thu hồi và thay thế Obamacare. Ở đây, ông đã đạt được một nửa lời hứa, chỉ bỏ được luật bắt mọi người phải mua bảo hiểm hết nếu không sẽ bị đánh thuế phạt. Đây là một bằng chứng cụ thể tổng thống Mỹ không phải là Mao, mà muốn làm chuyện lớn phải có sự hợp tác của quốc hội, và trong vấn đề này, Thượng Viện thiếu đúng một phiếu nên không thu hồi Obamacare được.
TT Trump cố thu hồi Obamacare, đã làm đúng hay sai? Obamacare có giá trị như thế nào, kẻ này xin nhường lời lại cho cựu TT Clinton “So you've got this crazy system where all of a sudden 25 million more people have health care and then the people who are out there busting it, sometimes 60 hours a week, wind up with their premiums doubled and their coverage cut in half. It's the craziest thing in the world”.
Tố TT Trump cố gắng lấy đi bảo hiểm sức khỏe của người nghèo nghe vớ vẩn không lừa được thằng nhóc đánh giầy.
TT Trump cố gắng vứt bỏ cái “craziest thing”, tuy chưa hoàn tất, nhưng tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN DỊCH CORONAVIRUS VÀ LOẠN
Đã được bàn quá quá nhiều. Chỉ cần coi lại vài bài đã đăng trên diễn đàn này thì biết.
Một điều cần ghi nhận -nhất là các cụ bên Âu Châu, không hiểu Hiến Pháp Mỹ-, nước Mỹ là một liên bang của 50 ‘nước’, trách nhiệm riêng biệt của liên bang và tiểu bang được ghi rõ trong Hiến Pháp. Trên căn bản, liên bang có rất nhiều quyền gần như tuyệt đối về ngoại giao, quốc phòng, và chính sách trên tổng quát, nhưng về những vấn đề thi hành, nhất là trong các vấn đề y tế, giáo dục, xã hội, trật tự công cộng,… trách nhiệm đầu tiên là các chính quyền điạ phương và tiểu bang.
Lấy một ví dụ cụ thể dễ hiểu nhất: TT Macron của Pháp có quyền ra lệnh mở/đóng cửa kinh doanh cả nước, mở/đóng cửa trường, bắt dân đeo/hay không đeo khẩu trang, ra lệnh cảnh sát dẹp biểu tình,… TT Trump không có những cái quyền đó. Những chuyện đó nằm trong tay các thống đốc và thị trưởng.
Hiểu như vậy thì hiểu được những ồn ào chửi bới TT Trump bất tài trong việc kềm chế dịch hay dẹp loạn, chỉ là những chuyện chạy tội, bán cái, đổ thừa của các chính quyền địa phương, hầu hết thuộc đảng đối lập DC.
Tháng Giêng qua, ngay khi mới nghe phong phanh có dịch từ Vũ Hán, TT Trump đã ra lệnh giới hạn du khách từ TC qua Mỹ ngay, bất cần biết cụ Biden chửi là ‘bài ngoại cuồng điên’, cũng bất cần biết TTDC khi đó cho là TT Trump hù dọa vì dịch chỉ là một thứ cúm.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN LUẬT PHÁP
Trong ngành Tư Pháp, ông long trọng hứa sẽ phục hồi lại chức năng của các quan tòa, bảo đảm họ sẽ là những người lấy phán quyết theo Hiến Pháp, theo luật lệ hiện hành, chứ không theo cảm tính phe đảng cá nhân nữa. Ông đã giữ lời hứa bổ nhiệm hơn 200 quan tòa và hai thẩm phán vào Tối Cao Pháp Viện.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN DI DÂN
Di dân lậu đã trở thành một đại vấn nạn cho nước Mỹ. Dĩ nhiên, xứ này là xứ của di dân, do di dân xây dựng lên, không có lý do gì cấm di dân. Nhưng việc gì thì cũng phải có trật tự để khỏi xẩy ra loạn, có chừng mực để có khả năng lo chu đáo cho tất cả, từ những dân đang sống trong nước cho tới dân mới tới. Người nào vào theo đúng luật lệ thì được hoan nghênh, ai vào lậu không giấy phép thì bị coi là bất hợp pháp, bị trục xuất. Nước Mỹ có luật di dân được viết ra từ ngày lập quốc, tổng thống nào cũng phải tuân thủ.
Bây giờ, với TT Trump cũng không khác. Luật không thay đổi. Nhưng quan điểm chính trị lại bị lật ngược bốn vó lên trời. Cản di dân vào lậu trở thành kỳ thị, đi ngược lại cái gọi là ‘tinh thần Mỹ’ -American spirit.
Cái lạ lùng là khi TT Obama khoe đã trục xuất nhiều di dân lậu nhất thì phe cấp tiến hoan nghênh, bây giờ TT Trump trục xuất chưa tới một phần nhỏ của Obama thì bị chửi kỳ thị. Cụ nào thấy khó hiểu, kẻ này xin  mách cho biết cái mánh của đảng DC. Năm xưa, TT Obama được hậu thuẫn tuyệt đối của dân da màu, bất kể da đen, da vàng hay da nâu, chỉ cần phiếu da trắng thôi. Thế là sách lược của ông là chống di dân lậu để lấy lòng đám da trắng. Năm 2016, kết quả bầu cử với sự thảm bại của bà Hillary cho thấy đám da trắng đã đào ngũ bỏ đảng ta hết để bầu cho ông Trump. Thế là các đại ca 8 túi của đảng DC quyết định thay đổi sách lược, phải bám chặt vào đám da màu, da đen Bờ Lờ Mờ và da nâu lậu thôi. Báo WaPo đã ‘thành thật khai báo’, chống di dân lậu là đảng DC sẽ bị tiêu tùng ngay (xem mục tin Đảng DC và Di Dân trong trang Tin Tức tuần này). Chuyện di dân không còn là vấn đề nhân đạo, mà chỉ là bài tính đếm phiếu, không hơn không kém.
Tôn trọng luật pháp thay vì hành xử theo nhu cầu bầu cử, TT Trump bất cần di dân lậu, lo xây tường bảo vệ đất nước.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.
Các cụ Âu Châu trước khi chửi TT Trump, xin cho tôi biết nếu tôi không có chiếu khán, không có thông hành, khơi khơi lấy máy bay qua bất cứ xứ Liên Âu nào có được nhập cảnh không? Qua tới nơi, xin lãnh đủ thứ trợ cấp, có được không?

CHUYỆN KỲ THỊ
DĐTC đã từng viết:
Chuyện Mỹ kỳ thị chỉ là những hiện tượng cá nhân, không phải là kỳ thị hệ thống hóa, toàn diện. Nhưng lá bài kỳ thị đã và đang được khai thác triệt để trong mùa bầu cử này như một vũ khí tàn bạo và cực kỳ hữu hiệu vì rất nhạy cảm.
Cho dù Mỹ có vấn nạn kỳ thị đi nữa thì chụp cái mũ kỳ thị lên đầu Trump, làm như thể Trump đẻ ra nạn kỳ thị thì quả là lố bịch nhất khi nạn kỳ thị đã có ở Mỹ từ ngày ông cố tổ của Trump chưa ra đời bên Đức. Và những người chạy theo, hô hoán Trump kỳ thị chỉ là một đám mà Lê-Nin đã gọi là “useful idiots”, bị đảng DC và TTDC lợi dụng làm công cụ không hơn không kém.
TT Trump nhìn nhận quốc nạn kỳ thị, nhưng không quỳ xuống cúi đầu xin lỗi ai hết.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN XÀI NGƯỜI
Đây là một trong những lý cớ vài cụ cuồng chống Trump mạt sát ông ta rất mạnh. Thật là quái lạ. Khi ông Trump ra tranh cử, thiên hạ chỉ nghe ông hứa sẽ làm gì, chưa khi nào ông hứa sẽ dùng ai, dùng vào trách nhiệm nào, dùng bao lâu hết.
Như đã viết, ông Trump là dân ngoài lề thủ đô, khi nhậm chức, chẳng biết ai là ai trong giới chính trị chuyên nghiệp, nên thu dụng người lung tung. Người nào hợp quan điểm thì ngồi lâu, không hợp thì đổi, cốt sao cho được việc, lo cho đất nước theo cách của ông. Việc ông dùng người nào vào việc gì, bao lâu là cách làm việc của ông, hoàn toàn trong phạm vi quyền hạn của ông, được Hiến Pháp bảo đảm. Ông làm được việc thì cứ để ông tiếp tục, không làm được thì bầu người khác. Thế thôi, mắc gì phải sỉ vả ông thay đổi nhân sự hay không?
Có người công kích TT Trump chỉ dùng ‘người của mình’, chuyên ‘yes Sir”. Ủa, chứ không lẽ ông phải dùng toàn những người chống phá ông, không làm theo ý ông, suốt ngày làm ngược lại chỉ thị của ông, gây lộn, chửi bới, phản phúc ông sao? Thế thì làm sao ông làm việc? Làm sao thực hiện được những gì ông đã hứa với cử tri?
Hình như các cụ công kích chuyện này chưa bao giờ có trách nhiệm nào quan trọng, chỉ huy được một người nào, chưa bao giờ hiểu được điều kiện tiên quyết của một nhóm làm việc tập thể là phải có sự đồng thuận, hợp quan điểm, cùng suy nghĩ như nhau mới làm việc chung được. Cụ thể là những người nào ủng hộ TT Trump, không hợp ý các cụ là các cụ chửi te tua hết, sao lại bắt TT Trump nhất định phải làm việc với những người khác ý ông?
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN
DĐTC đã viết nguyên một bài rồi, khỏi cần xào nấu lại ở cho mất thời giờ quý độc giả.
TT Trump không lẫn lộn nhu cầu đạo đức, lễ nghĩa giả đối cá nhân với chuyện kinh bang tế thế lo cho cuộc sống của 300 triệu dân.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN TẦU CỘNG VÀ VIỆT CỘNG
Các cụ cuồng chống Trump muốn khai thác sự căm thù TC của dân tỵ nạn Việt, nên cố lải nhải chuyện TT Trump không muốn hay không thể tiêu diệt TC và giải cứu VN.
Chuyện bá láp. Như DĐTC đã viết
Xin lỗi quý vị, thằng nhóc đánh giầy ở khu Tây Ba-lô Sàigòn cũng biết là không bao giờ có chuyện lính Mỹ đánh Tầu cứu Việt, cho dù Tập Cận Bình có tung 50 sư đoàn Hồng Quân qua ải Nam Quan. TT Trump là người chủ trương Mỹ không can thiệp vào chuyện thế giới. 
Sau kinh nghiệm xương máu của 75, người Việt nào còn ngồi chờ Mỹ ‘chống cộng giùm’, chờ ông Mỹ Trump ‘giải phóng’ Hoàng Sa, hay ông Mỹ Biden tranh đấu cho nhân quyền của dân Việt thì người đó cần phải đi khám giây thần kinh vì bệnh vọng ngoại bất trị.”
TT Trump hứa sẽ chặn đứng nạn bá quyền của tân đế quốc đỏ TC. Vừa nhậm chức, ông bổ nhiệm ngay tiến sĩ Peter Navarro, một giáo sư kinh tế nổi tiếng là chống Tầu. Cuộc chiến này không phải là chuyện hai thằng nhóc tiểu học đấm đá nhau, mà là cuộc dằng co bạc ngàn tỷ giữa hai đại cường kinh tế số 1 và số 2, nhất là Tầu là nơi cả ngàn đại công ty Mỹ có hãng xưởng hay cả triệu khách hàng, đánh Tầu quá tay thì những công ty Mỹ này sẽ thành đồng minh của Tầu, tìm mọi cách triệt Trump như Facebook, Twitter, Apple, Microsoft đang cố gắng làm. Dĩ nhiên cuộc chiến của TT Trump chưa đi đến đâu hết, nhưng ít nhất, ông cũng đã là tổng thống đầu tiên cố thử làm một cái gì để thay đổi thế cờ trong khi 3 ông tiền nhiệm đã nhắm mắt nhìn thâm thủng mậu dịch với Trung Cộng leo thang tới hơn 500 tỷ.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.

CHUYỆN THẾ GIỚI
TT Trump hứa sẽ làm cho nước Mỹ hùng mạnh lại, sẽ không thua ai hết, sẽ không cho ai lợi dụng khai thác, sẽ không lãnh đạo sau lưng ai hết. Trên căn bản, nhìn vào cách các quốc gia như Pháp, Anh, Ba Lan, Trung Cộng, Nhật Bản, Đại Hàn, Ấn Độ rình ràng đón rước ông, so với việc ông tiền nhiệm tới Bắc Kinh phải ra cửa hậu máy bay, không kèn không trống thì ta có thể hình dung uy tín nước Mỹ đã đi lên hay tiếp tục nằm ‘sau lưng’ thiên hạ.
Chính sách đối ngoại của TT Trump đã được DĐTC bàn qua, xin nhắc lại:
Chính sách đối ngoại cô lập ‘thượng tôn Mỹ’ này dĩ nhiên bị nhiều người chống, không kể cái đám cuồng điên nhắm mắt chống Trump về bất cứ chuyện gì. Đó là các khối
1) cấp tiến thiên tả DC và TTDC chủ trương toàn cầu hóa;
2) CH tân bảo thủ [neo-conservativediều hâu, còn gọi là  tân đế quốc [neo-imperialismcoi nặng ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới, muốn tung lính Mỹ đánh cả Bắc Hàn lẫn Iran, chê TT Trump yếu đuối [ông Bolton];
3) tướng lãnh lo ngại thấy TT Trump đang phá hủy quan hệ chặt chẽ với đồng minh cố hữu Liên Âu mà họ cho là tối quan trọng để giúp bảo vệ quyền lợi của Mỹ trên thế giới, như tham chiến tại Afghanistan, Iraq và chống khủng bố hồi giáo thế giới [các ông Mattis, Kelly]; và
4) Liên Âu khi TT Trump từ chối cõng cả thế giới trên lưng.”
Nói chung, gia tài nước Mỹ cấp tiến của TT Obama để lại đang bị TT Trump vứt vào thùng rác lịch sử, cùng với tất cả những chính sách thiệt thòi cho nước Mỹ nhất, như những chuyện phải đạo chính trị lố bịch và ngớ ngẩn chuyển giới là người hùng, nam nữ đề huề xài cầu tiêu chung, dân chúng thi đua đạt kỷ lục về trợ cấp, kỷ lục về phiếu thực phẩm, kinh doanh thi đua tháo chạy ra khỏi nước, kinh tế èo uột không phát triển được, nước Mỹ một mình hy sinh cõng chuyện quốc phòng, môi sinh, kinh tế cho cả thế giới đại đồng.
Tôi ưa TT Trump ở điểm đó.
--------------------

Câu hỏi cho quý độc giả: tất cả những chuyện nêu trên, đó có là những lý do quan trọng, chính đáng mà quý vị trông đợi ở một tổng thống không? Có ảnh hưởng cụ thể và trực tiếp trên gia đình và cá nhân quý vị không? Có quan trọng hơn những chuyện vớ vẩn, lãng nhách như ‘vua nói láo’, ‘thích nịnh Nga, Tàu, Bắc Hàn’, bị năm bẩy bà thưa kiện sách nhiễu lăng nhăng chẳng đi đến đâu hết, thông đồng cuội, đổi chác ma, sách của bà cháu chửi rủa vì không được hưởng gia tài, ông phụ tá phản phúc, bị đuổi, chửi bới lung tung cho hả giận, chống đối của ông này, bà kia,... Xin lỗi, nói như Mỹ  “who the hell cares?”
Các cụ DƯT nặng càng chửi bới lung tung những chuyện lắt nhắt không đâu vào đâu, càng chứng tỏ trên những vấn đề ‘quốc sự’ lớn, TT Trump đã thành công đến độ các cụ cứng lưỡi, khó chỉ trích được. Các cụ càng bám vào những chuyện vớ vẩn để chửi, kẻ này càng tự tin mình đã nhận định TT Trump đúng mức, không rảnh thắc mắc hay ‘phản bác’ những chửi vặt nhảm nhí và ấu trĩ.