Pages

Friday, May 15, 2026

BÀI 438: TRUMP VÀ TRUNG CỘNG

     Câu chuyện Trump viếng Trung Cộng đang là đề tài sôi bỏng nhất trong chính trường Mỹ. Truyền thông loa phương -và dĩ nhiên đám lâu la tà lọt vẹt tị nạn- phịa chuyện Trump thất bại, vướng vào bãi bùn lầy Iran không lối thoát, bây giờ chạy đi xin Tầu cộng cứu nạn. Đây là lập luận mới, chứ trước đây khi chưa có chiến tranh Iran, thì Trump cũng đã bị tố bị Tập cho 'đi tàu bay giấy' nên Trump đã là tay sai của Tập từ lâu rồi. Trump hết là tay sai của Putin thì cũng là tay sai của Tập, nếu may mắn không phải là tay sai của Bắc Hàn hay Do Thái. Trump một mặt là Hitler độc tài độc đoán nắm trọn quyền sinh sát, mặt khác lại là tay sai của tất cả. Tất cả dĩ nhiên nằm trong ý đồ chống Trump chết bỏ trong bất cứ chuyện gì, bất cần sự thật hay lý lẽ, nghĩa là Trump đã thành công bắc ghế ngồi xổm trong não của đám vẹt từ cả chục năm qua. 

    Ở đây, ta sẽ bỏ chút thời giờ để xem lại toàn diện quan hệ Trump-Tầu cộng để nhận định cho rõ chuyện gì đang xẩy ra ngoài bộ não bị Trump ngồi xổm của đám Vẹt. Tại sao Trump phải đánh TC? Có đánh thật không hay chỉ là võ miệng mị dân? Hay chỉ là tìm kẻ địch ở ngoài để lái dư luận ra khỏi những thất bại nội bộ? Cuộc gặp mặt Trump-Tập quan trọng cỡ nào.

    Đây là vấn đề cực phức tạp và có gốc từ xa trong khi có hậu quả tương lai còn xa hơn và phức tạp hơn nhiều.

Đe dọa thực tế của Tầu cộng

    Trung Cộng, từ sau ngày Đặng Tiểu Bình đưa ra chính sách thực tế, bớt hoang tưởng khùng điên, với chính sách mới mà Đặng diễn tả nôm na ra là 'mèo trắng mèo đen đều ô-kê, miễn là bắt được chuột', đã khiến Trung Cộng trở thành 'một con rồng tỉnh ngủ' đúng như Napoleon đã nhận định cách đây cả mấy trăm năm. 

    Nhìn qua bất cứ thống kê nào trong bất cứ phạm vi nào, từ kinh tế tới quân sự, từ kỹ thuật AI tới y khoa, sản xuất xe hơi hay điện thoại di động, số sinh viên, số triệu phú, số khoa học gia, v.v..., ta cũng phải nhìn nhận Tầu đang tiến 'cực nhanh, cực mạnh, cực vững chắc' trên con đường phát triển nội bộ và luôn cả trên giấc mộng đại đế bá quyền thế giới, không phải theo 'định hướng xã nghĩa' gì, mà hiển nhiên theo định hướng đế quốc tư bản nặng nhất.

    Dĩ nhiên con đường của Bắc Kinh đi còn rất dài. Ngay trong nội bộ Tầu, việc phát triển cũng không đồng đều, trái lại đưa đến nhiều thất cân bằng, nhiều bất mãn âm ỉ, không nổi lên được vì sự đàn áp tàn bạo của công an, súng đạn và xe tăng. Thượng Hải hay Thẩm Quyến có thể là những thành phố vĩ đại rất giàu, phát triển với tốc độ kinh hoàng khó tưởng thật, qua những tòa nhà trọc trời bằng kính, mọc nhanh hơn nấm dại sau cơn mưa, nhưng đi ra khỏi hai thành phố này chừng một vài trăm dặm là ta thấy ngay Tầu của thời... nhà Hán. Cổ hủ, chậm tiến nếu không phải là lạc hậu, dân nghèo sơ xác, đói triền miên, Nhà Nước độc đoán thống trị tuyệt đối qua các quan lại địa phương nắm toàn quyền sát sinh,... 

    Thực tế, Tầu bây giờ là ít nhất hai quốc gia hoàn toàn khác biệt sống chung. Nước Tầu của vùng duyên hải, từ Ma Cao đi dọc biển qua Thượng Hải lên tới Bắc Kinh, là một cường quốc đáng nể của thế giới: văn minh, giàu có, tiến bộ tuy vẫn độc đoán. Còn lại chỉ là một xứ chậm tiến, nghèo nàn, không biết giấy vệ sinh là gì, cả ngày vẫn nhắm mắt đọc chỉ thị của đảng, không biết gì hơn. Với đám u mê này, thế giới và cả lịch sử thế giới và cả lịch sử Tầu cáo chung khi Mao tuyên cáo thành lập nhà nước đại đồng cách đây hơn ba phần tư thế kỷ. Kể từ ngày đó, cả dân Tầu chỉ còn biết bác Mao vĩ đại, đảng CS Tầu vĩ đại, và ngày ngày bận đọc chỉ thị của đảng, không biết chuyện gì đang xẩy ra trên thế giới bên ngoài.

Hai nước Tầu

Nhu nhược của Biden

    Trong khi đó với thế giới, chính quyền Tầu cộng đã công khai làm những việc mà cả thế giới hiểu là để phục vụ mưu đồ bá chủ thế giới. GS Peter Navarro đã viết một cuốn sách không thể nào rõ ràng hơn, thuyết phục hơn, về cách TC đang gặm nhấm cả Phi Châu và đang chen chân vào các xứ chậm tiến Nam Mỹ, trong khi siết chặt giây trói cả Đông Nam Á -Death by China. Nhưng mộng đế quốc của TC không chỉ giới hạn trong các xứ chậm tiến. TC đã công khai bành trướng, cố xâm nhập các đại cường Tây Phương và nhất là Mỹ. Bỏ qua chuyện Âu Châu mà bây giờ chẳng ai coi ra gì, ta nhìn qua cuộc chiến xâm lăng Mỹ của TC.

    Từ cả mấy chục năm qua, số sinh viên Tầu cộng cho đi học Mỹ luôn ở trong khoảng từ 300.000 tới 400.000 mỗi năm. Sao nhiều thế?

    Ở đây phải hiểu một số không nhỏ những sinh viên đó thật ra không phải sinh viên mà là những thứ nguy hiểm cho Mỹ hơn xa. Nói về con số chi tiết, chẳng ai biết rõ ngoại trừ đám lãnh đạo ở Bắc Kinh. Giới gọi là 'sinh viên' đó gồm có:

  1. sinh viên đi du học thật; nhưng một số không nhỏ học xong ở lại làm việc cho các công ty Mỹ, nên TT Trump chấp nhận cho tăng số sinh viên Tầu ở Mỹ;
  2. chuyên gia qua Mỹ, lợi dụng tính tân tiến đầy đủ của các phòng thử nghiệm, nghiên cứu mà TC không thể có, nghĩa là họ khai thác tự do tiến bộ của Mỹ để có chỗ cho các chuyên gia có phương tiện nghiên cứu, thử nghiệm;
  3. gián điệp qua Mỹ để ăn cắp kỹ thuật, ăn cắp mô hình kinh doanh, ăn cắp sáng chế,...;
  4. gián điệp thật về quân sự, qua đây đi chụp hình, báo cáo về các căn cứ quân sự, nhà máy điện nước, hệ thống đường xá, đê đập,...;
  5. gián điệp nằm vùng trong cộng đồng dân gốc Tầu trên khắp các chinatown, để rình rập đối lập hay nếu có thể, xách động họ ủng hộ Bắc Kinh.
    Theo cựu giám đốc FBI ông Christopher Wray, trung bình FBI bắt được một vụ gián điệp của TC mỗi 12 tiếng đồng hồ. Khi ông nghỉ làm, ông cho biết FBI đang có hồ sơ, theo dõi hay điều tra hay truy tố ít nhất 20.000 vụ gián điệp lớn, nghiêm trọng. Theo báo cáo của FBI, thời Biden chính là thời vàng son khi TC tung hoành mạnh nhất. Chính quyền Biden nhu nhược hèn kém tới độ chỉ cho phép FBI âm thầm túm những vụ cá nhân lẻ tẻ, chứ với những vụ quá lớn, Biden trùm mền, không nghe, không thấy, không biết. 

    Khi một bong bóng gián điệp -spy balloon- khổng lồ của TC bay vào Mỹ, với đường kính bằng một máy bay nhỏ -200 feet hay 70m-, nặng cỡ một tấn, Biden nín khe ra lệnh phòng không Mỹ không được nhúc nhích, để yên cho bong bóng tà tà bay ngang khắp nước Mỹ, từ Alaska tới South Carolina, chụp cả trăm ngàn tấm hình về cả nước Mỹ, trong đó có không biết bao nhiêu hình phi trường, hải cảng, căn cứ quân sự của Mỹ. 

Bong bóng gián điệp của TC bay qua Mỹ
    
    Chỉ khi bong bóng bay tuốt ra biển ngoài khơi South Carolina thì Biden mới dám cho lệnh bắn rớt, sau khi cả mấy trăm ngàn tấm hình đã được chuyển về Phòng Tình Báo Bắc Kinh. Cũng là lúc nếu Biden không ra lệnh thì chính Tập cũng ra lệnh bắn rớt vì hết công dụng. Có lẽ trước khi bắn, Biden đã xin phép Tập.


    Trong khi các đại công ty AI của Mỹ chi ra bạc tỷ để nghiên cứu, phát minh và bung ra thị trường các 'chatbot' như ChatGPT, Gemini, Co-pilot, Claude,... thì Bắc Kinh ngồi rung đùi chờ các gián điệp bên Mỹ làm việc. Và y như rằng, chẳng bao lâu sau, TC bất thần tung ra chatbot của họ, gọi là R1, với tổng phí tổn có vài chục triệu đô. Và với khối dân Tầu, chỉ vài tháng là số người sử dụng R1 đã cao hơn số người sử dụng ChatGPT. Trong khi ở Mỹ, các chatbots có công dụng phổ thông cho dân chúng, thì R1 đã mau chóng trở thành công cụ tuyên truyền và kiểm soát dân hữu hiệu nhất cũng rẻ tiền nhất cho công an Tầu cộng.

Trump chống Tầu hay chống CS?

    Chính sách nền tảng nhất của TT Trump, như DĐTC đã nhiều lần nhận định, chính là sách lược chống Tầu cộng. Ông cũng đã có lần ra trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc, công khai chửi rủa CS, từ chính sách tới các chế độ.

    Ở đây, phải đặt ngay câu hỏi, ông Trump đánh Tầu hay đánh cộng sản? 

    Thực tế, bất cứ ai có mắt có tròng cũng đều thấy rõ quan điểm của TT Trump. Đối với Trump, CS từ triết lý, lý thuyết tới thực tế qua các chế độ CS đã nắm quyền, là một đại họa cho nhân loại, chỉ biết giết, giết và giết trong độc tài công an trị. Ông Trump khẳng định CS vô cùng tai hại và do đó, sẽ không bao giờ được chấp nhận ở Mỹ, nhưng nếu có xứ nào muốn theo CS thì đó là họ tự ý muốn rước họa vào thân, và Mỹ hoàn toàn không có trách nhiệm cứu họ ra khỏi chế độ CS. CS hay không CS, Mỹ không để ý, chỉ nhìn vào quan hệ lợi hay hại cho Mỹ thôi. CS mà giúp Mỹ được là ô-kê.

    Đừng ai mơ tưởng hão huyền Trump sẽ ra lệnh cho bộ trưởng Hùng Cao mang TQLC đổ bộ Đà Nẵng hay Hải Phòng để 'giải phóng' VN khỏi ách VC. 

    Đám vẹt mỉa mai hỏi Trump chống cộng kiểu gì khi tươi cười cụng ly với Tập, chỉ biểu diễn cái ngớ ngẩn và trình độ nhận thức chính trị thấp kém của đám vẹt. Đám vẹt không thể nào thấy khác biệt giữa việc cụng ly xã giao và chính sách thực tế. Với đám vẹt, cụng ly hay bắt tay cười để chụp hình đã là chính sách.

Trump đánh cách nào?

    Cuộc chiến của Trump chống bành trướng của Tầu cộng cực phức tạp, trên nhiều khiá cạnh.

Chính trị:

  • Cô lập và bao vây TC với sự hợp tác của một loạt quốc gia có vị trí chiến lược, như Nhật, Hàn Quốc -cả Nam Hàn lẫn Bắc Hàn mà Trump cố kéo ra khỏi gông cùm nô lệ Tầu cộng-, Đài Loan, Phi Luật Tân, Việt Nam, Úc, Ấn Độ,..., bất kể thể chế chính trị của những nước đó.
  • Chặt vây cánh hay đầu cầu của Tầu cộng như Canada, Venezuela, Panama, và Iran.
  • Chặn đầu cầu tương lai như Greenland.

Quân sự

    Phải nói ngay, không bao giờ có chuyện Trump đánh TC bằng bom đạn như đang đánh Iran. Mà chỉ có thể thử thách khả năng quân sự qua Iran. Kết quả cả thế giới đã thấy: hệ thống phòng không tối tân, đắt tiền nhất của TC tặng cho Iran, bị phá tan nát không còn gì trong khi không chặn được bất cứ máy bay đánh bom của Mỹ và Do Thái. Mặt khác, cuộc chiến Iran cũng là một cách cảnh cáo TC, lộ cho TC thấy sức mạnh quân sự của Mỹ để chặn trước mọi mưu đồ đánh Đài Loan của TC.

Kinh tế

    Mỹ thấy rất rõ sách lược đế quốc của TC qua mậu dịch và kinh tế. Như GS Navarro đã vạch rỗ, TC đã và đang thực hành một chính sách thâm nhập kinh tế lớn như chưa từng thấy để 'chiếm' các xứ chậm tiến Phi Châu, Nam Mỹ, Á Châu. Thẳng thừng mà nói, TT Trump đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo, nhưng không làm gì hơn để giúp các quốc gia này chặn xâm lăng kinh tế của Tầu cộng. Nhưng TT Trump trong tư cách TT Mỹ, không cho phép TC múa võ Sơn Đông trong nước Mỹ.

    Vũ khí hàng đầu của ông là thuế quan. Ông tăng thuế quan để chặn bớt hàng TC xâm nhập vào thị trường Mỹ qua các chinatown khắp nước Mỹ.

Xã hội:

    TT Trump cũng nhìn thấy rõ một khía cạnh khác của cuộc chiếm thâm nhập Mỹ của TC: qua di dân. Ông Trump thấy TC đang tìm cách cho dân Tầu xâm nhập Mỹ, qua hai ngã:

  • Di dân lậu qua ngã 'đẻ du lịch'. Vì kẽ hở của Hiến Pháp Mỹ khi được viết cách đây trên dưới 300 năm, cho phép tất cả những trẻ sanh trên đất Mỹ được tự động có quốc tịch Mỹ ngay, nên dân Tầu đã khai thác, mở cái gọi là 'kỹ nghệ du lịch đẻ', đưa các bà có bầu gần ngày đập bầu đi du lịch Mỹ, sanh con tại Mỹ, thế là tự động có con Mỹ. Có thể sống ở Mỹ ngay, sau khi lớn lên, lại có quyền bảo lãnh bố mẹ, anh em, chú bác, cô dì,... vào Mỹ sống, thành dân Mỹ luôn. Trump tìm cách chặn bằng cách thu hồi luật sanh ở Mỹ là tự động có quốc tịch Mỹ. Cuộc chiến đang diễn ra trong TCPV liên bang, chưa có kết quả, tuy có nhiều triển vọng Trump sẽ thua vì có ghi rõ ràng trong Hiến Pháp, muốn đổi, phải sửa Hiến Pháp.
  • Di dân lậu qua Canada. Dân Tầu cũng xâm nhập Mỹ qua ngã Canada. Tràn lậu vào Canada hay du lịch vào Canada, rồi từ đó tràn lậu qua biên giới Mỹ. Đây là đám di dân lậu tìm cách vào Mỹ sống ngay, mang theo những đại nạn lớn như ma tuý -fentanyl-, bệnh hoạn, tội ác, và tiền bẩn. Cuộc chiến này của Mỹ đang bị Canada phá, chỉ vì Canada không muốn nhận đám di dân lậu này mà muốn mở cửa biên giới với Mỹ để đám này chỉ quá cảnh Canada trên đường đi Mỹ. Nhiều người lên án Trump không thân thiện với Canada nhưng lại không hó hé gì về chính sách thả di dân lậu Tầu vào Mỹ của Canada. Dân Tầu đã thống trị Toronto và Vancouver, bây giờ Canada muốn đẩy họ qua New York, Seattle,...

Khó khăn cuộc chiến

    TT Trump nhìn thấy rõ đe dọa của Tầu cộng nên đã đặt chính sách chống Tầu cộng lên hàng đầu trong mọi khiá cạnh của chính sách đối ngoại của Mỹ, từ chính trị tới thương mại tới di dân.

    Mặt khác, Trump cũng hiểu rõ TC không phải là Venezuela hay ngay cả Iran. Trái lại, Trump hiểu rất rõ Tầu là xứ lớn nhất nhì thế giới, lớn về bề rộng địa dư, về dân số, về kinh tế, về quân sự, về ảnh hưởng chính trị trên thế giới, luôn cả về tham vọng đế quốc. Do đó, việc 'đánh' Tầu không dễ chút nào. Bất kể đánh cách nào cũng có cái giá khá đắt phải trả.

1. Hậu thuẫn nội bộ

    Vấn đề lớn đầu tiên của Trump là trong tình trạng phân hoá chính trị ở Mỹ hiện nay, phe đối lập, tức là đảng DC, giới trí thức sa-lông, và truyền thông cấp tiến không muốn đánh Tầu, và nhất là muốn chống bất cứ việc gì Trump làm hay muốn làm, bất cần biết việc làm đó có lợi hay có hại cho quyền lợi nước Mỹ, do đó, họ sẽ không chấp nhận, sẽ chống đối một cách tuyệt đối chính sánh đánh Tầu của Trump, bất kể đánh kiểu gì.

    Cái bệnh Trump Derangement Syndrome đã là vi khuẩn ăn quá sâu vào não đám cấp tiến rồi.

   Trump hiểu rõ sẽ gặp chống đối của ít nhất một nửa nước bất kể chuyện gì nên vấn đề với Trump không còn là tìm cách nào để được hậu thuẫn, mà là tìm cách nào để... 'sổ chấp', đường ta ta cứ đi thôi.

    Việc Trump tăng thuế quan rồi biện bạch bằng luật này lệ nọ chính là phản ảnh tính thực tế của Trump. Ông biết trước nếu chờ quốc hội ra luật thuế quan để giúp ông cản TC thì cũng chẳng khác nào làm như Khổng Minh cầu gió khấn mưa để làm việc. Nên ông tự ý vung tay trước, rồi tính sau. Kết quả chính sách thuế quan của ông, có khi áp dụng được, có khi vi phạm Hiến Pháp phải thu hồi. Sách lược của Trump là luôn luôn đi thật xa để thử thách quyền hạn của mình, của tổng thống, mà Mỹ gọi là 'push the envelope to test presidential power'.

2. TC đáp lễ

    Trên phương diện kinh tế, kế hoạch căn bản của Trump là dùng thuế quan đánh trên hàng nhập như vũ khí tối hậu. Nhưng dĩ nhiên câu chuyện không giản dị, không dễ dàng như đánh thuế quan trên hàng nhập từ tiểu quốc Việt Nam chẳng hạn.

    Khoan bàn tới chuyện pháp lý: Trump có quyền đánh thuế quan hay không, qua sức mạnh kinh tế của Tầu trên thị trường mậu dịch thế giới, TC tất nhiên sẽ 'đáp lễ', đánh trả nếu Mỹ đánh thuế quan trên hàng Tầu. TC dư thừa khả năng đáp trả bằng tăng thuế quan trên hàng Mỹ. 

3. Mỹ cần Trung Cộng

    Cái nhức răng lớn nhất của Trump là một mặt muốn chặn chính sách bá quyền, mưu đồ thống trị thế giới của TC, mặt khác dù muốn hay không, Mỹ vẫn cần TC, đặc biệt là trên phương diện kinh tế, mậu dịch. 

    Mỹ nhập cảng hơn 300 tỷ đô hàng TC mỗi năm, xấp xỉ bằng một nửa số hàng nhập cảng từ cả khối Liên Âu, không có cách nào phớt lờ nhu cầu khổng lồ này được.

    Nhiều hàng Mỹ hoàn toàn lệ thuộc vào Tầu. Chẳng hạn như iPhone, giầy Nike,... tuy được vẽ/chế ra tại Mỹ, nhưng được gửi qua Tầu 'lắp ráp', rồi chuyển về lại Mỹ để bán. Khi chuyển về Mỹ thì dĩ nhiên coi như hàng nhập từ Tầu, chịu thuế quan trên hàng nhập từ Tầu. Thực tế nghĩa là Mỹ đánh thuế quan trên hàng Mỹ, và dĩ nhiên, một số hàng đó sẽ bị tăng giá. Các đại tập đoàn Mỹ như Apple, Nike,... sẽ không ngồi yên, sẽ chống mạnh. Apple, Nike ,... đã đầu tư bạc tỷ vào dịch vụ 'lắp ráp' bên Tầu để khai thác nhân công rẻ, thủ tục hành chánh ít rườm rà, kiểm soát môi trường lỏng lẻo, sẽ không dễ dàng chấp nhận những thiệt hại kinh tế lớn.

    Chưa hết. TC có ảnh hưởng rất lớn trên nhiều xứ 'kẻ thù' của Mỹ, và Mỹ rất cần TC kềm chế đám này, đặc biệt là Iran và ngay cả Bắc Hàn.

    Câu hỏi hóc búa cho Trump: đánh TC tới đâu và bạn TC tới đâu? Không dễ như đám vẹt với trình độ không cao hơn cỏ dại hô hoán sảng.