Pages

Saturday, January 21, 2023

BÀI 266: 5 NĂM TRÁI CHIỀU

Ghi Chú: bài này đúng ra phải đăng cách đây hai tuần rồi cho đúng kỷ niệm 5 năm, nhưng vì tính quan trọng của câu chuyện bầu chủ tịch hạ viện và vụ tài liệu mật nhà Biden, nên kẻ này đã không có thời giờ viết, phải dời lại tuần này.  


   Đây là bài viết thứ 3 của năm mới 2023. Năm mới cũng là dịp nhìn lại chuyện cũ, xem mình đã làm được những gì. Tuần qua đánh dấu đúng 5 năm + 2 tuần Diễn Đàn Trái Chiều (DĐTC) ra mắt quý đồng hương qua số đầu tiên ngày 30 tháng 12 năm 2017. Do đó, tuần này xin phép quý độc giả viết vài dòng về câu chuyện DĐTC.

    Coi như thay đổi không khí, không cãi nhau chuyện chính trị, cho vui vẻ cả nhà nhân dịp Tết.

    Phải nói ngay những con số thống kê bàn dưới đây hoàn toàn do Disqus là trang mạng điều hành diễn đàn này tổng kết.

   Nhìn lại những thống kê của Disqus, kẻ này thấy số lượng độc giả đã lên tới hơn 9,96 triệu, tính đến trưa ngày 19/1/2023. Cũng phải nói ngay, đây là số lượt coi, không phải số người coi, khác nhau ở điểm một người có thể có nhiều lượt coi. 

Nguồn: Disqus 19/1/2023 -  12g trưa, giờ Houston

    Có nghĩa là trong 265 tuần qua, hay qua 265 bài nhận định đã viết, số lượt đọc DĐTC đã lên tới mức xấp xỉ gần 10.000.000, hay trung bình hơn 2 triệu một năm. Hay chia cho 265 tuần, thành trung bình gần 38.000 lượt coi mỗi tuần, hay đâu 5.500 một ngày. 265 bài trong suốt hơn 5 năm qua, có nghĩa là DĐTC đã có bài mỗi tuần, không gián đoạn tuần nào, cho dù kẻ này đi làm xa, đi du lịch hay bị đau bệnh, hay khi đang trốn cô Vi Vũ Hán trong nhà. Không có nghỉ hè 'vây-cây-sần' gì ráo, cũng chẳng nghỉ lễ nào, dù là Tết tây hay Tết ta. Dĩ nhiên, cũng phải nói rõ con số 38.000 là số trung bình mỗi tuần tính cho cả thời gian 5 năm qua, con số thực sự của mỗi tuần khác nhau nhiều. Chẳng hạn trung bình của năm đầu tiên 2018, thấp hơn nhiều so với trung bình của năm 2022. Hay con số lượt đọc khá cao trong những mùa bầu cử hào hứng như bầu tổng thống tháng 10 năm 2020 (kỷ lục 310.000 lượt coi trong một tháng hay gần 80.000 lượt coi mỗi tuần) để rồi sau bầu cử, yếu tố hồi hộp hào hứng mất đi, số lượt coi giảm mạnh.  

    Điểm đáng nói là DĐTC 'lên khuôn' mỗi tuần sau 12g đêm thứ sáu, giờ Houston, khi đó mới 10g tối bên Cali. Qua sáng thứ bẩy, kẻ này ngủ dậy, vào coi khi Cali còn ngáy pho pho, thì đã có cả ngàn người vào đọc từ bờ biển đông Mỹ, bên Âu Châu và cả VN. Thống kê cho thấy bài viết 265 ra 10g tối Thứ Sáu, tới 12g trưa Chủ Nhật (giờ Los Angeles), đã có trên 13.500 lượt coi trong một ngày rưỡi. 

    Đây chỉ là số lượt đọc trực tiếp DĐTC qua trang mạng của Disqus, không kể những lượt đọc hay nghe gián tiếp qua các báo, diễn đàn, emails riêng, hay YouTube, chương trình radio, TV,... phổ biến lại, mà kẻ này không có cách gì biết được số lượng là bao nhiêu.

    Dĩ nhiên, VL này chẳng biết mà cũng chẳng thắc mắc các báo, các diễn đàn khác, các YouTube,... có bao nhiêu lượt theo dõi, ít hay nhiều hơn DĐTC này bao nhiêu. Vì chuyện đó chẳng là yếu tố liên quan đến diễn đàn này. DĐTC không cạnh tranh với ai hết.

   Thành thật mà nói, nói không cần biết bao nhiêu người đọc không đúng sự thật. DĐTC ra mắt với mục đích trình bày cái khía cạnh của tin tức thời sự mà đám loa phường che giấu, xuyên tạc hay bóp méo, do đó, rất cần càng nhiều đọc càng tốt. Nhưng DĐTC cần người đọc không phải để thỏa mãn tự ái cá nhân, càng không phải để kiếm tiền sống qua ngày.

  Chỉ biết những con số trên của DĐTC lớn hơn xa sự hy vọng hay tưởng tượng của kẻ này khi mới bắt đầu ra diễn đàn. Còn nhớ lại trước đó, khi còn viết bài mỗi tuần cho Việt Báo, khi nào thấy có chừng 4-5.000 lượt đọc trong một tuần là đã thấy mình thành công lớn, có nhiều người đọc đến vậy, đi khui Heineken ăn mừng ngay.

  Trong tương lai, tiếp tục viết hay ngừng cũng vậy, chẳng liên quan gì đến số lượt đọc nhiều hay ít, mà chỉ tùy cây đèn dầu cháy gần 80 năm qua còn dầu hay hết. Năm năm sau ngày ra mắt, diễn đàn này vẫn chưa phải... 'âm thầm đóng cửa' vì ... vẫn còn dầu! Thế là vui rồi.

    Disqus cũng cho biết nhiều thống kê khác, khá lý thú.

    Dĩ nhiên là số lượt đọc cao nhất là ở Mỹ. Nhưng lạ lùng thay, số lượt đọc cao thứ nhì sau Mỹ lại chính là Việt Nam. Trong 5 năm qua, đã có tới gần 1,5 triệu lượt đọc tại VN, tức là tính trung bình cũng đã có tới gần 6.000 lượt đọc DĐTC tại VN mỗi tuần. Chứng tỏ ngay tại VN, cũng đã có rất nhiều người muốn tìm hiểu về chính trị Mỹ và đọc DĐTC mặc dù diễn đàn này tuyệt đối không bàn về chuyện VN. Sau VN là các cộng đồng Việt tại Canada và Úc, rồi tới các quốc gia Tây Âu như Đức, Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Anh Quốc,...


    Disqus cũng cho thấy nhiều con số lạ, chứng tỏ dân Việt ngày nay đã có mặt đông đảo trên khắp thế giới. Như diễn đàn này đã có cả chục ngàn lượt coi tại những xứ lạ như Nhật Bản, Brazil, Ấn Độ, Mexico, Thụy Điển, Na Uy, cả Nga luôn. Ngoài ra cũng đã có tới gần 400.000 lượt coi rải rác trên mấy chục quốc gia khác, đặc biệt là tại đông nam Á (Thái, Indonesia, Singapore,...) và các nước đông Âu cũ.

   Về chuyện tiền bạc, cũng phải xin thưa Disqus đã từng đề nghị với kẻ này, cho họ quảng cáo trên diễn đàn và kẻ này sẽ được chia tiền huê hồng; còn không cho họ quảng cáo thì sẽ phải đóng 'hụi chết' mỗi tháng cho họ. Huê hồng chẳng biết bao nhiêu, có đủ ăn một tô phở 'hallal' của Việt Thảo hay không, nhưng kẻ này không thể đồng ý cho quảng cáo, vì không thể tưởng tượng nổi cảnh độc giả đang đọc tin thời sự chính trị nghiêm chỉnh, bất thình lình thấy quảng cáo ... quần áo lót phụ nữ thì sẽ ... tiêu tùng. Đành phải hy sinh tô phở để có tiền mỗi tháng đóng hụi chết cho Disqus đi ăn phở giùm mình. 

    Thật ra, cái áo giáp bảo vệ kẻ này hữu hiệu nhất chính là việc không lệ thuộc tiền bạc, chẳng ai có thể mua chuộc hay áp lực gì được. Chẳng phải sợ ai hết. Chẳng cần bẻ cong ngòi bút để lấy lòng ai. Đến ngưỡng cửa tám bó, chuyện vui là còn đầy đủ... 'tứ khoái': ăn, ngủ, đọc và viết. Thế là đủ!

    Kẻ này xin gửi lời tạ ơn chân thành nhất đến quý đồng hương đã chiếu cố, chịu khó đọc bình luận luôn luôn... quá dài của DĐTC. Wá dzài, wá dzai, tuy chắc không đến nỗi wá dzở!

   Nói đến chuyện cám ơn, tất nhiên kẻ này không thể quên các độc giả đã góp ý đủ kiểu, đủ loại, hết sức hữu ích để mọi người hiểu rõ hơn, có cái nhìn đa dạng hơn nữa. Một số không nhỏ các độc giả thích đọc DĐTC chính vì muốn đọc những góp ý đa dạng mà nghiêm chỉnh đó. Cái thú của những góp ý đó là đã không có những sỉ vả, phỉ báng cá nhân của đám đá cá lăn dưa, hay những câu chửi bới thô tục tiếng 'Đan Mạch' làm bẩn mắt người đọc (thành thật xin tạ lỗi dân Đan Mạch, ý tôi dĩ nhiên không dám nhắm dân Đan Mạch thật!). 

    Tất cả các diễn đàn của cộng đồng tị nạn ta đều công bố những nội quy khá gắt gao trong mục đích bảo vệ giá trị của diễn đàn, nhưng thực tế thì rất ít diễn đàn đã chấp hành những nội quy nghiêm chỉnh đó. Một số khá lớn các diễn đàn đã hiểu sai vấn đề 'tự do ngôn luận', ngần ngại không muốn 'kiểm duyệt' các góp ý, để nhiều người thiếu tư cách, lạm dụng, nhẩy vào chửi bới lung tung, nhiều khi thô tục bẩn thỉu đến mức khó tưởng tượng nổi, may mà dân Mỹ không đọc được tiếng Việt chứ không thì ê mặt cả cộng đồng, cả mấy ngàn năm văn hóa của dân ta. 

    Về chuyện góp ý, DĐTC có lúc đã nhận được tới đâu 7-800 góp ý trong một tuần (thời gian trước bầu cử tổng thống năm 2020), nghĩa là trên 100 góp ý mỗi ngày, với nhiều góp ý dài lê thê lướt thướt toàn chuyện cà kê dê ngỗng. Vì nhu cầu kiểm duyệt, kẻ này hiển nhiên không có cách nào có đủ thời giờ đọc hết trong khi còn phải dành thời giờ đọc tin tức, viết bài và lo chuyện riêng tư, gia đình, nhà cửa, ăn ngủ, đi bác sĩ, đi mua thuốc, rồi uống thuốc đúng giờ,... Do đó, đã yêu cầu quý độc giả tự chế, góp ý ít hơn, ngắn hơn, và nhất là góp ý trực tiếp liên quan đến chủ đề của bài bình luận, tránh dành giựt nhẩy vào loan tin sốt dẻo mới nhất vì diễn đàn này không phải là báo tin tức, tránh chuyện cà kê dê ngỗng, hi hello bạn bè (có vài anh chị còn dùng góp ý của DĐTC để ... 'tán tỉnh' nhau, hẹn hò nhau đi ăn, đi nhẩy đầm,... !!!). 

    Hầu hết các độc giả thông cảm ngay và tiếp tay với kẻ này, giảm bớt hay rút ngắn các góp ý. Nhưng cũng có vài người bất cần, tiếp tục viết lang bang, tràng giang đại hải. Hình như coi DĐTC là 'của mình', coi mình có toàn quyền tự do ngôn luận, muốn viết gì thì viết và bổn phận của Vũ Linh chỉ là post lên thôi. Post chậm một vài tiếng đồng hồ là bị chất vấn ngay "góp ý của tôi đâu?". Cho đến khi bị DĐTC không đăng vì không có thời giờ đọc hết, thì họ nổi cơn tam bành lục tặc vì chạm tự ái, trở mặt, quay qua sỉ vả VL này và lại còn hô hào bạn bè tẩy chay DĐTC luôn. Ăn không được thì muốn đạp đổ. Rất tiếc, họ đã bị cấm cửa cùng lúc với một số người khác chỉ muốn vào diễn đàn để quậy phá. Vắng mợ chợ vẫn đông, chẳng ai buồn tiếc gì.

    Nói đi cũng phải nói lại, được nhiều góp ý không phải là chuyện không tốt, trái lại, kẻ này đã học hỏi được rất nhiều qua các góp ý đa dạng đó, kể cả học thêm được tiếng Việt! 

   Diễn Đàn cũng không thể quên ơn nhiều độc giả đã đóng góp bài vở qua Bài Khách, với nhiều tin tức, dữ kiện và bình luận thực sự hết sức giá trị, có nghiên cứu và phân tách công phu và nghiêm chỉnh qua việc tham khảo nhiều tài liệu, làm tăng hẳn giá trị của diễn đàn này.

   DĐTC cũng xin cám ơn các cơ quan ngôn luận khác, từ các báo đến radio, YouTube, các diễn đàn và cá nhân đã giúp phổ biến lại các bài vở của DĐTC, cũng như nhiều độc giả đã chuyển gửi bài của DĐTC qua emails riêng. Tuy nhiên, ở đây cũng phải nói ngay, nhiều người tuy giúp phổ biến bài của DĐTC, nhưng cũng tự ý thêm mắm muối, tương chao xì dầu vào, hay tự ý kèm thêm hình ảnh hay lời bàn Mao Tôn Cương của họ vào. DĐTC trân trọng cám ơn quý vị đã phổ biến bài nhưng làm ơn, xin đừng kèm theo những cái 'đóng góp tự nguyện' đó. Nhất là khi DĐTC tuyệt đối KHÔNG bao giờ viết bài bình luận có kèm theo những hình ảnh hay phụ chú sỉ vả, bôi lọ bất cứ cá nhân nào, kể cả những người 'đánh' VL mạnh nhất.

   Ở đây, xin phép được nhắc lại một lần nữa: DĐTC là diễn đàn gọi là 'mở', có nghĩa là tất cả mọi người đều có thể vào DĐTC bất cứ lúc nào để đọc bài mà không cần ghi danh, làm thành viên, trả tiền lệ phí gì. Chỉ cần 'click' vào trang của diễn đàn:

https://diendantraichieu.blogspot.com/

    Về bài mới, bình thường thì cứ mỗi sáng thứ bẩy là có. Quý độc giả cũng có thể đọc, sao chép, đăng lại, chuyển các bài trên DĐTC cho bất cứ ai, bằng bất cứ phương tiện nào mà không cần 'xin phép' DĐTC gì hết, chỉ xin vui lòng ghi nguồn Diễn Đàn Trái Chiều và tác giả Vũ Linh thôi. Cũng xin đừng quá sáng tạo, sửa đổi hay thêm bớt gì.

  DĐTC không thể không nhắc tới 3 vị ân nhân của diễn đàn, 3 người mà VL này tuyệt đối chẳng hề quen biết, cũng chẳng biết tên tuổi trước khi ra diễn đàn.

- Vị thứ nhất là một người VL mới được gặp và cùng đi ăn trưa cả hai năm sau khi DĐTC đã ra mắt. Đây là 'cố vấn kỹ thuật', chuyên gia về IT, người đã kiên nhẫn chỉ dạy VL cách điều hành diễn đàn, cũng là 'chuyên gia' sửa chữa những trục trặc kỹ thuật cho DĐTC.

- Vị thứ nhì là người đã vẽ ra 'logo' của DĐTC, một logo không thể nào ý nghĩa hơn: một mũi tên màu xanh -màu xanh dương đậm cũng là màu biểu tượng của đảng DC Mỹ- to tướng chạy về phía 'tả', tượng trưng cho truyền thông cấp tiến loa phường Mỹ, trong đó có một mũi tên nhỏ màu trắng, không đỏ cũng chẳng xanh, chạy 'trái chiều' về phiá 'hữu', tượng trưng cho tiếng nói lí nhí của DĐTC; nhìn chung, đó là một ngòi bút tượng trưng cho ngành thông tin văn hóa. Cho đến giờ, tôi vẫn chẳng biết vị ân nhân này là ai, ở đâu, làm gì, đẹp gái hay xấu trai,...

- Và vị thứ ba là anh 'Thinh Pham', mà cho đến nay tôi cũng vẫn chẳng biết là ai, là người đã chịu khó bỏ rất nhiều công ghi lại link của gần 500 bài kẻ này viết cho Việt Báo, vì sợ sau khi VL ngưng hợp tác với VB, những bài này sẽ biến mất. Công trình của anh Thinh Pham, quý độc giả có thể thấy ngay trong trang Lưu Trữ. Click vào đó, sẽ đọc được những bài VL viết từ 2007 với Việt Báo.

    Một lần nữa, xin đa tạ sự giúp sức của những vị này. Đều là những người đã chia sẻ quan điểm của VL về vai trò của cá nhân, chẳng có gì quan trọng nên chẳng cần khoe tên tuổi, mặt mũi.

   Mới đây, trên hệ thống emails của cộng đồng, một độc giả thân hữu (LV) đã viết, nguyên văn "Blogger Vũ Linh, theo tôi, cũng là một sự vĩ-đại khác của nước Mỹ trong cộng đồng tị-nạn người Việt Nam ở hải-ngoại; một mình chống chọi và thách đố tất cả sự dối trá, gian xảo của truyền-thông và trí-thức Việt hải ngoại...với kiến-thức dồi dào và lý luận sắc bén của mình, có căn cứ, để mang lại tính trung thực của tin tức và cảnh tỉnh mọi giới đồng bào". Thật ra, không phải là VL này "một mình" làm gì đâu, mà còn có cả mấy chục ngàn độc giả cùng 'chiến tuyến', có cả trăm độc giả cùng góp sức qua các góp ý, cũng như không biết bao nhiêu người khác giúp phổ biến bài của DĐTC. Tất cả mỗi tuần đều cố hóa giải những bóp méo, xuyên tạc thô bạo của đám truyền thông loa phường Mỹ được một đám vẹt tị nạn nhai đi nhai lại, khiến cộng đồng rối trí trong hỏa mù phe đảng.

    Nói cho trọn, số lượt coi khá lớn, một phần cũng nhờ có nhiều độc giả thù ghét DĐTC, cố đón đọc mà lại đọc rất kỹ, tìm từng typo sai, chi tiết trật, tìm kẽ hở nhỏ nhất để công kích và sỉ vả. Cũng tốt thôi. Các cụ ta đã dạy, người chỉ trích ta, nếu chỉ trích đúng, có thể là thầy của ta. Đáng tiếc là cho tới nay, trong số những người hay tung emails sỉ vả DĐTC và cá nhân VL, kẻ này vẫn chưa thấy ai đáng mặt thầy, không kể một số người thuộc loại 'thầy' về khả năng tìm lỗi typo. Hầu hết chỉ là những loại chửi hạ cấp, vô học, rẻ tiền, hay thô tục, chỉ phơi bày trình độ và tư cách người chửi cho thiên hạ thấy rõ thôi. 

   Không kể những sỉ vả tục tĩu, những công kích khác cũng không khá hơn bao nhiêu, nhiều khi thấy thật khôi hài, đáng buồn cho trình độ của những người công kích hơn là đáng giận. Họ công kích VL này là "cây viết mướn của VC", là "loa phóng thanh của CH", là "phân tích kiểu làm cha người Mỹ", "tự cho mình giỏi hơn triệu triệu dân Mỹ", "vua fake news", là "dốt tiếng Anh", là "giỏi tiếng Anh mà láo xạo khai dốt tiếng Anh",... mà tuyệt đối chưa một lần nào đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào, chỉ toàn là chửi đổng khơi khơi để tự sướng. Công kích là quyền của họ, nhưng chửi đổng vô bằng chứng chỉ là hành động vô trách nhiệm vớ vẩn, coi thường thiên hạ, không đáng mất thời giờ để ý. Sự thật là cho tới nay, chưa có một người nào có khả năng chỉ trích hay phản bác một cách nghiêm chỉnh và thuyết phục, đáng đọc và suy nghĩ. 

    Một con vẹt ra cái điều hiểu biết hơn người, tự cho mình biết rõ lý lịch VL, chê VL này tuy có bằng cao nhưng bất tài, không nghề ngỗng, phải đi viết nhảm kiếm tiền sống qua ngày. Vậy sao? DĐTC đọc miễn phí, VL chẳng có ông chủ nào trả lương hay tiền nhuận bút, không nhận huê hồng của Disqus, không có quảng cáo gì trên DĐTC, chẳng ai trả tiền theo số người 'subscribe' hay 'like', cũng chẳng nhận tiền của đảng CSVN hay đảng CH Mỹ, hay đảng CIA hay đảng MAGA nào, kiếm tiền sống qua ngày bằng cách nào? Chửi bới tố cáo vô tội vạ lăng nhăng bất cần bằng chứng dường như là sở trường của đám vẹt tị nạn, vì không còn 'tài' nào khác. Đáng buồn!  

  Nói cho ngay, kẻ này khuyến khích những con vẹt không thích VL nên phản bác quan điểm của VL để giúp cộng đồng có cái nhìn bao quát hơn, đa dạng hơn, nhưng làm ơn, nên cố gắng nhiều hơn, phản bác cho ra phản bác, nghiêm chỉnh, cho đáng đọc, không làm nổi thì pha bình trà, uống cho trôi cục tức, rồi 'làm thinh' đi, đừng làm phiền thiên hạ với những chửi bới hạ cấp vớ vẩn nữa. 

  Phải nói kẻ này coi như đã thành công, được nhiều người đọc. Nhưng chuyện thật sự đáng mừng hơn cả là nhiều người đọc, đó là bằng chứng rõ ràng nhất là trong cộng đồng đã có rất nhiều người muốn mở rộng cái nhìn, không nhắm mắt đọc hay nghe tin một chiều, bất kể chiều nào, mà cũng muốn tìm hiểu những vấn đề thời sự Mỹ dưới nhiều cách nhìn khác biệt. Thời đại của quần chúng nhắm mắt nghe, đọc và tin theo truyền thông một chiều đã thật sự cáo chung. Dân Việt ta trong cũng như ngoài nước, bây giờ sáng suốt hơn vậy nhiều. Quý vị làm thông tin trong cộng đồng không nên coi thường thiên hạ quá đáng, không nên nghĩ mình có cái micro muốn nói gì cũng được, hay có cây bút, muốn viết gì cũng xong. Thiên hạ không lên tiếng than phiền không có nghĩa là họ đồng tình hết. Họ ở Mỹ, đọc báo Việt, coi TV Việt vì không có lựa chọn nào khác khi Anh ngữ chưa hoàn hảo, nhưng đọc và nghe truyền thông vẹt không có nghĩa là họ đã tin và nể trọng.

    Giúp cho quý độc giả thấy được một cách nhìn khác, đó chính là mục đích, là lý do tại sao DĐTC ra đời. Nhiều độc giả phe đảng, tố cáo diễn đàn này và VL nói riêng thuộc loại cuồng mê Trump. Sự thật không hẳn như vậy. Kẻ này không chối cãi chuyện ai cũng biết, là VL có quan điểm bảo thủ, ủng hộ đảng CH và TT Trump, không sai tuy kẻ này không cảm thấy mình cuồng ai hết, do đó thường có quan điểm trái với cái mà kẻ này gọi là truyền thông loa phường mà dân sống trong các chế độ CS rất quen thuộc: suốt ngày bị cái loa đầu phố lải nhải tin chính thức lúc nào cũng là tin tốt nhất cho đảng và Nhà Nước, không còn gì khác. 

    Kẻ này có quan điểm 'trái chiều' với loa phường, nhưng đó là chuyện cá nhân nhỏ. Chuyện quan trọng hơn là nhu cầu của thiên hạ, của cộng đồng là phải làm sao nghe được, đọc được những tin tức mà cái loa phường đó giấu nhẹm; làm sao nghe được, đọc được những diễn giải, bình luận khác với giọng điệu, quan điểm một chiều, hay tệ hơn nữa, những tin láo, tin xuyên tạc và tin phịa của những người vì tính phe đảng, đang cố nhồi vào đầu thiên hạ, mà một đám tị nạn tự xưng là nhà báo cung cúc nhai lại, nhưng sự thật chỉ là một đám vẹt mà khả năng chỉ đạt tới mức dịch báo và đài Mỹ theo Gú Gồ, hay bắt bẻ lỗi typo thôi. 

    Người ta nói hiểu biết là sức mạnh nội tại vô địch. Có hiểu biết mới nhận định được chuyện gì đúng, chuyện gì sai, mới biết trong cái xứ dân chủ tự do này, đi bỏ phiếu cho chuyện gì, cho ai, cho đảng nào. DĐTC cung cấp cho cộng đồng sự hiểu biết đầy đủ đó khi đưa ra những tin bị giấu nhẹm, những quan điểm bị xuyên tạc, bóp méo. Để quý độc giả thấy được cả hai mặt của vấn đề, cái mặt mà loa phường nhai lại từ Nhà Nước DC, từ đảng DC, và cái mặt mà loa phường và Nhà Nước đó giấu nhẹm.

    Trong chính trị, không có quan điểm nào đúng, quan điểm nào sai. Nhưng hành động chính trị thì đương nhiên có đúng, có sai.

   Nói cách khác, ủng hộ cấp tiến chống bảo thủ, ủng hộ Biden chống Trump, hay ngược lại, ủng hộ bảo thủ chống cấp tiến, ủng hộ Trump chống Biden, tự nó, không có gì sai hay đúng. Quyền lựa chọn của mỗi người. Nhưng ủng hộ Biden và chống Trump bằng cách tố cáo Trump có lợi tức bạc tỷ mà gian trá chỉ đóng có 750 đô thuế là sai, hay tố cáo Trump xúi dân uống thuốc rửa cầu tiêu để chống COVID là sai. Hay ủng hộ Biden rồi nói Biden hoan nghênh dân tị nạn Việt vào Mỹ là sai. Sai vì đó là xuyên tạc láo, không lương thiện, lừa người thiếu hiểu biết, khinh thường họ

    Một điểm nhiều độc giả đã nêu lên, thắc mắc tại sao Vũ Linh này không chường mặt ra cho thiên hạ biết mình là ai? Thật ra, kẻ này vẫn giữ quan điểm cố hữu, cá nhân chẳng là gì hết, chẳng ai có nhu cầu phải biết VL là ai, mặt mũi như thế nào, già trẻ cao lùn mập ốm ra sao, địa chỉ ở đâu, trình độ học thức cỡ bác sĩ hay tiểu học Cầu Kho, gia cảnh ra sao, con cháu ba đời của cụ nghè nào, sanh ra ở làng nào, thích rau muống luộc hay giá sống. Quý độc giả sẽ không bao giờ thấy những đấm ngực tiếu lâm kiểu như bài viết nào cũng phải ký tên 'tiến sĩ luật VL', hay 'bác sĩ cảm cúm VL', hay 'kỹ sư quét chợ VL',... Cũng sẽ không bao giờ thấy 'VL, Đại Học Harvard', hay 'VL, Tiểu Học Bà Chiểu' hết. Tôi không mang cái mặc cảm tự ti hay tự tôn đến độ phải khoe bằng cấp hay khoe trường học mỗi lần viết bài gì. Mà cái bằng bác sĩ cảm cúm liên quan gì đến bình luận thời sự Mỹ? 

    Ngay cả chuyện DĐTC phản bác một vài bài viết của người khác, cũng chỉ là phản bác quan điểm nêu lên trong những bài đó, chứ không bao giờ là công kích cá nhân những người đó. DĐTC không bao giờ 'tấn công' cá nhân các tác giả đó, không bao giờ biết hay muốn biết, hay đề cập đến gia cảnh, bố mẹ, vợ con, chú bác, trình độ học vấn, nghề nghiệp, tôn giáo, tuổi tác của những người đó. Chỉ vì theo ý kẻ này, điểm quan trọng không phải 'tác giả là ai' mà là 'tác giả viết cái gì, có đáng đọc hay không', thế thôi. 

    Về cá nhân VL, có thể một ngày nào đó, nếu có nhiều độc giả DĐTC thật sự muốn biết, kẻ này cũng phải có trách nhiệm tinh thần 'khai báo lý lịch' với họ để khỏi phụ lòng tin của họ. Dù sao, cũng chỉ là chuyện nhỏ.

  Nhìn lại tất cả những sỉ vả, bôi bác, chửi rủa, cho dù rẻ tiền vớ vẩn, không đáng quan tâm, nhưng nghĩ lại, cũng chẳng hiểu tại sao mình lại muốn ... 'rước họa vào thân' như vậy. Đứng trước ngưỡng cửa tám bó, sao lại vẫn còn thích xiá vào chuyện thị phi để bị đánh? Đã đến lúc nghĩ lại, nên đi mua cần câu chưa nhỉ?