Friday, September 7, 2018

BÀI 37: TT TRUMP ĐANG THẮNG HAY THUA?


 Nếu quý vị là một du khách từ Cung Trăng mới xuống thăm địa cầu, bất kể là phi thuyền đáp xuống Orange County hay New York City, hay ngay cả Paris, Bombay, Caracas,..., quý vị sẽ có cảm tưởng như dân Mỹ bị đầu độc với thuốc mất trí nào đó, đã  đổ xô đi bầu cho một tay vừa khùng vừa bất tài làm tổng thống thế giới, và ông này đang lôi cả thế giới vào ... tận thế.
      Trong tất cả các tổng thống trong lịch sử cận đại của Mỹ, TT Trump hiển nhiên là người vô địch gây tranh cãi, thực sự không ai bằng. Trước đây, báo phe ta Washington Post đã phong cho TT Obama chức vô địch gây tranh cãi, gây chia rẽ, -most divisive president- cho dù ông Obama rất bận bịu suốt ngày lo đi xin lỗi thế giới. Dĩ nhiên đảng DC và TTDC phủ phục dưới chân ông Obama, và đảng CH cùng với khối bảo thủ cũng chống khá mạnh, nhưng cuộc chiến bênh và chống tổng thống thời đó có tầm mức của hai băng đảng đánh nhau đầu ngõ, so với Đại Chiến Thứ Ba ta đang thấy với ông Trump.
Vì sự phân hóa quá mạnh đó, nhận định về công tội, thành công hay thất bại, đối với TT Trump không dễ chút nào và tất nhiên, sẽ chẳng bao giờ đạt được đồng thuận. Cũng ít ai dám vỗ ngực tự cho mình nhận định công bằng nhất.
Mở bất cứ tờ báo lớn nào trên thế giới hay bất cứ đài TV nào cũng không khác: toàn là những tin kinh thiên động địa về tai họa Trump đang mang lại cho nước Mỹ và cả thế giới. Như Diễn Đàn này đã bàn qua, dưới TT Trump, dường như tận thế xẩy ra mỗi tuần nếu ta theo dõi tin tức qua TTDC của Mỹ cũng như của cả thế giới. Ngay cả dân tỵ nạn ta đầu tắp mặt tối đi cầy không có thời giờ theo dõi hay hiểu tiếng Anh của New York Times hay CNN, cũng được vài cụ tỵ nạn chăm chỉ gửi emails mỗi ngày, thông báo tin ‘tận thế’ mà họ không hay biết gì. Có điều lạ lùng là làm sao lại có thể có ‘tận thế’ mỗi tuần được nhỉ. Đã gọi là tận thế thì phải là... “chấm hết”, đúng không?
Chưa hết, điều lạ lùng hơn nữa là những cảnh ‘tận thế’ này đều là hậu quả của vài câu tuýt lăng nhăng của ông Trump, hay vài chuyện lắt nhắt về đời tư đời riêng như ông Trump đã trả bao nhiêu tiền ăn bánh cách đây cả chục năm. Chứ không phải ‘tận thế’ vì những quyết định khủng khiếp như Trump thả bom nguyên tử san bằng Thượng Hải. Hình như chứng minh quyền lực khủng khiếp của ông Trump: vài câu tuýt nặng ký hơn cả bom nguyên tử.
Cái trò phóng đại quá mọi mức mà một người có tí ti lý trí có thể tưởng tượng được đã là vũ khí phe cấp tiến dùng để tìm cách đánh và lật đổ TT Trump từ ngày ông này... chưa đắc cử tổng thống. Phe đảng lộ liễu nhất, nhiều khi lố lăng đến độ khôi hài, nhưng lại có không ít người rất hồ hởi, vui mừng với những loại tin bá láp đó.
Bức tranh mà thiên hạ được thấy là bức tranh do TTDC tô vẽ từ cả hai ba năm nay. Bức tranh đó như thế nào? Theo nghiên cứu của đại học Harvard, hơn 90% là bất lợi cho TT Trump. Nghĩa là TTDC đã không còn là một công cụ thông tin trung thực nữa, mà đã trở thành lực lượng xung kích trong mưu đồ lật đổ một tổng thống đã được dân bầu một cách chính danh và hợp Hiến.
TTDC có nhận thấy tính phe đảng của mình và có ‘ăn năn hối cải’ không. Có và không. ‘Có’, họ nhìn nhận họ rất phe đảng và ‘Không’, họ không e ngại hay ăn năn gì hết. Trong một buổi họp với nhân viên, chủ bút New York Times bị thu âm lén, đã công khai nhìn nhận báo đã có khuynh hướng chống Trump quá đà, nhưng ông khẳng định việc đó bán được báo, cứ thế mà tiến tới thôi.
Dĩ nhiên không ai đòi hỏi TTDC phải trở lại trạng thái trung dung, công bằng của thời xa xưa. Kẻ này chỉ muốn gióng tiếng chuông báo động cho những người theo dõi tin tức từ TTDC ý thức rõ họ đang theo dõi tin một chiều của phe chống Trump, chứ không phải là những tin trung thực đáng tin cậy nữa.
Cái hình ảnh mà TTDC phổ biến là hình ảnh một tổng thống với những thói hư, tật xấu, những thất bại, những sai lầm, những nói láo, những bốc phét, những bất nhất, những vi phạm luật pháp, những gì gì đó mà diễn đàn này không đủ chỗ viết hết.
Một cụ tỵ nạn viết một bài ‘phân tích’ và được vài cụ tỵ nạn khác hồ hởi phổ biến cùng khắp hệ thống emails. Đại khái cụ này long trọng tố cáo TT Trump phạm 9 đại tội đáng chu di cửu tộc, mỗi tội phải chu diệt một đời con cháu: 1) nghĩ mình vô cùng quan trọng, 2) tưởng mình thành công, 3) tin mình là đặc biệt, 4) nghĩ là người khác ngưỡng mộ mình, 5) nghĩ mình có quyền được hưởng sex, 6) lợi dụng liên hệ cá nhân, 7) không thèm biết nỗi đau khổ của người khác, 8) ghen tị với người khác, 9) kiêu ngạo, phách lối.
Nghe như lời khiếu nại của một anh vô danh tiểu tốt, bực mình với thân phận nhỏ bé của mình so với một tổng thống.
Câu hỏi cho quý độc giả: trong 9 ‘đại tội’ đó, tội nào ảnh hưởng đến kinh tế quốc gia, an toàn của cả nước, cán cân ngoại thương, thị trường chứng khoán, trị giá của đồng đô trên thế giới, công ăn việc làm của dân Mỹ, Medicaid, Medicare, tiền đi bác sĩ, mưu đồ bá chủ thế giới của họ Tập, kế hoạch tái dựng lại đế quốc Liên Xô của Putin, vấn nạn khủng bố Hồi giáo quá khích, việc cản di dân lậu, tình trạng phân hóa chính trị của Mỹ, nữ quyền,... ?
Có phải đó là tất cả những đại tội mà những người chống Trump bóp trán gần vỡ đầu mới nghĩ ra được không? Có phải đó là những tiêu chuẩn để bầu và lượng định tổng thống không? Nếu đúng vậy thì xin lỗi nếu tiêu chuẩn thẩm định một tổng thống của tôi ‘hơi khác’.
Điều mà TTDC không giải thích cho rõ là tại sao hơn sáu chục triệu dân Mỹ lại có thể ngu như vậy được, chẳng những đã bầu, mà cho đến bây giờ vẫn tiếp tục hậu thuẫn mạnh cái ‘ông thần của đại họa’ này? Tại sao lại có thể không thấy bao nhiêu cái dở, cái xấu mà TTDC đã cong lưng khổ sở trình bày và giải thích từ hơn hai năm qua?
Nếu TTDC không hiểu, kẻ này xin giải thích lại dùm.
Thứ nhất là việc các cử tri tiếp tục ủng hộ TT Trump là do phản ứng ngược. Nếu TTDC công bằng hơn, có công tâm hơn, thì có nhiều hy vọng người đọc báo, nghe radio, coi TV sẽ tin hơn, chứ nếu chỉ lo đánh TT Trump tới hơn 90% thì chưa đọc báo, họ đã biết Trump sẽ bị đánh rồi. Cùng lắm, họ tò mò muốn đọc để xem bị đánh kiểu gì. Việc thông tin một chiều có thể hiểu được nếu là của một báo quan điểm, hay của một diễn đàn của một hội nhóm riêng của những người cùng quan điểm, nhưng không thể là của một cơ quan ngôn luận thông tin với tầm vóc quốc gia.
Thứ nhì là cái đám cử tri của ông Trump mà bà Hilllary và phe cấp tiến miệt thị coi như một đám lính thợ hay dân ruộng vô học, tệ hại hết thuốc chữa –irredeemable deplorables, thật sự đã không ngu dốt, u mê như phe cấp tiến nghĩ. Họ mở mắt ra nhìn, thấy mình có công ăn việc làm, có được đồng lương nhiều hơn là tiền trợ cấp thất nghiệp, thấy đóng thuế ít hơn trước, thấy có những biện pháp bảo vệ an ninh cho họ chống khủng bố, chống di dân phạm pháp, thấy không bị bắt đóng thuế mua bảo hiểm y tế. Vậy là đủ để họ chọn người lãnh đạo. Và họ chính là cái ‘đa số thầm lặng’ quyết định bầu cử tổng thống ở Mỹ, chứ không phải các báo cấp tiến.
Những cụ sống bằng trợ cấp, chưa bao giờ phải đóng xu thuế nào, nằm nhà lãnh Medicare hay Medicaid, thì dĩ nhiên chẳng thấy Trump làm ra trò chống gì, mà họ tối ngày chỉ run rẩy sợ Trump cắt trợ cấp, nên nhắm mắt đánh Trump chết bỏ.
Thứ ba là thật sự, TT Trump đang thắng mà lại thắng hơi nhiều, mà khối cử tri của ông Trump nhìn thấy rõ cho dù ‘phe ta’ cảm thấy khó chịu, cố khỏa lấp. Thật vậy, hãy nhìn thử thành tích cụ thể của TT Trump xem.
Obamacare? Ông đã chặt được một chân, còn chân kia sẽ tự động ung thối trong ít năm nữa nếu không chữa trị.
Kinh tế? Cả nước đóng thuế bớt đi, không kể những người từ hồi nào đến giờ chẳng đóng xu thuế nào. Những việc làm mà TT Obama hô hoán “mất luôn không bao giờ trở về” thật ra đang… ào ào trở về. Hàng trăm tỷ đô vượt biển đi tỵ nạn thuế ngoài nước cũng đang trở về Mỹ, giúp xây dựng nhà máy, mở hãng xưởng tạo công ăn việc làm cho dân. Cả ngàn thủ tục luật lệ kinh doanh rườm rà chỉ giúp cho đám công chức có thêm nhiều cách ăn hối lộ đã bị thu hồi. Kinh tế đang tăng trưởng mạnh đến độ phải tăng lãi suất để kềm hãm bớt lại. Tỷ lệ thất nghiệp chưa bằng một nửa mức trung bình của tám năm Obama. Số người sống nhờ trợ cấp hay phiếu thực phẩm giảm cả triệu. Thâm thủng mậu dịch bạc ngàn tỷ có triển vọng giảm mạnh qua những thuế quan công bằng cho Mỹ hơn.(*)
Ngoại giao? Trung Cộng đang bị đánh nhừ đòn, mất cả ngàn tỷ chứng khoán trong vài tháng qua, đến độ phải gửi một phái đoàn qua Mỹ năn nỉ xin điều đình. VN hết thấy ‘tàu lạ’ lảng vảng ngoài khơi nữa. Nga đã đề nghị bàn luận về giảm giới vũ khí nguyên tử mới. Bắc Hàn đã nói chuyện và ngưng thử nghiệm bom hay hỏa tiễn nguyên tử từ 10 tháng nay mặc dù Mỹ chưa thu hồi bất cứ điều khoản nào trong cấm vận kinh tế và quân sự. Việc tham chiến của Mỹ tại Iraq đã chấm dứt hoàn toàn. NATO cam kết gia tăng ngân sách quốc phòng để chia bớt gánh nặng của Mỹ. Mexico đã đồng ý thỏa ước thương mại mới thay thế NAFTA. Canada và Âu Châu đồng ý điều đình xét lại thuế quan với Mỹ.
Xã hội? Với cả triệu việc làm mới, cả triệu người thoát vòng nô lệ trợ cấp, cảm thấy hãnh diện là người chủ gia đình có đủ sức nuôi gia đình thay vì chỉ biết nga tay xin trợ cấp. Những tục lệ ‘phải đạo chính trị’ ngớ ngẩn nhất đã dần dần biến mất.
Chính trị? Nhà Nước Ngầm đang từ từ bị vặt lông cắt cánh, từ các ông Comey, McCabe tới Strzock, Brennan. Cho dù kế hoạch ‘vớt đầm lầy’ của TT Trump không dễ chút nào, trái lại khó trần ai khi đụng phải toàn những tai to mặt lớn lão làng với cả ngàn em út bảo vệ, đảng DC và TTDC bao che.
An ninh? Bao lâu nay không nghe tin khủng bố nào đánh Mỹ nữa? Di dân lậu vượt biên tự động giảm dù tường chưa xây.
Quan trọng hơn cả về lâu về dài là hướng đi của ngành Tư Pháp khi hàng trăm quan tòa bảo thủ được bổ nhiệm ở các cấp liên bang, chưa nói tới Tối Cao Pháp Viện. Sẽ để lại dấu vết bảo thủ trong hai ba chục năm nữa là ít, bất kể ai làm tổng thống hay đảng nào nắm quốc hội. Đây là thắng lợi vĩ đại nhất của TT Trump mà cánh cấp tiến kinh hãi nhất mà không làm gì khác được. Đúng như TT Obama đã nói: bầu cử tất phải có hậu quả, và đây chính là hậu quả lâu dài nhất, để lại dấu ấn lịch sử lớn nhất của việc ông Trump đắc cử.
Quý cụ nào nghĩ những việc trên toàn là thất bại, xin vui lòng chỉ giáo, kẻ dốt này xin vểnh tai nghe. Không biết có cụ nào để ý hình như các cụ chạy theo TTDC chỉ đánh về cá nhân, con người ông tổng thống chứ chẳng ai dám bàn về các thành tích về chính sách của ông ta, có phải không?
Có một cách khác để nhìn vào thành tích của TT Trump, có vẻ khách quan hơn: đó là nhìn vào thăm dò về hậu thuẫn của những người đã bỏ phiếu cho ông. Họ có hối hận không? Theo thăm dò dư luận từ nhiều cơ quan, cử tri CH bỏ phiếu cho ông Trump cho đến nay vẫn nhiệt tình hậu thuẫn ông tới mức 85%. Thăm dò có thể sai giống như bao nhiêu thăm dò đã sai khi tiên đoán bà Hillary sẽ đại thắng không? Có thể sai thật.
Vậy thì ta nhìn kiểu khác, vào những dữ kiện khác. Đó là việc bầu bán trong thời gian gần đây, chuẩn bị cho cuộc bầu quốc hội cuối năm nay.
Trước hết, ta thấy nhiều dân biểu, nghị sĩ chống Trump đã tự ý ‘nghỉ hưu hàng loạt’ vì mất hậu thuẫn quá nhiều, nổi tiếng nhất là các TNS Corker, Flake, và dân biểu Ryan,… không ra tranh cử lại được vì hậu thuẫn của họ ngay cả trong khối CH cũng quá thấp, khiến họ khó có thể thắng cử ngay trong nội bộ CH. Thà rút lui trước đỡ mất mặt hơn là thua đau trong các đầu phiếu nội bộ, gọi là primaries.
Ta còn nhìn thấy gì nữa? TTDC nhất loạt tiên đoán cơn ‘tsunami xanh’ của DC sẽ nhận chìm đảng CH trong kỳ bầu cuối năm nay. Có thật không?
Cho đến nay, dường như tiên đoán của TTDC cũng không khác những tiên đoán của họ trước ngày bầu cử tổng thống tháng Mười Một 2016. Theo tin báo chí, trong vài tháng qua và trong 9 ứng cử viên dân biểu, nghị sĩ, hay thống đốc được TT Trump công khai hậu thuẫn thì đã có 8 người thắng cử, có nhiều người thắng một cách bất ngờ. Trường hợp duy nhất ứng cử viên ông Trump ủng hộ đã thất bại là ông quan tòa Moore ra tranh cử thượng nghị sĩ tại Alabama. Nhưng ông này thất bại vì hai lý do: lý do cá nhân vì ông bị cả chục bà tố tội xách nhiễu tình dục, và lý do chính là ông này thật ra không phải là ‘người của’ TT Trump (ông Trump ủng hộ cho một ứng cử viên khác trong nội bộ CH, nhưng ông này ít ai biết, thua ông Moore, nên khi ông Moore ra tranh cử chống ông DC thì TT Trump miễn cưỡng ủng hộ ông Moore). Nghĩa là khối cử tri trung kiên của CH vẫn nhất loạt ủng hộ TT Trump và bầu cho những người công khai hậu thuẫn cho TT Trump.
Anh nhà báo da đen Juan Williams của Fox News (anh này là tiếng nói ‘trái chiều’ trong Fox, chuyên môn chống Trump và bênh vực DC) dõng dạc viết “khối đa số của Trump là giả tạo” (Trump’s majority is fake). Hả??? Giả tạo? Thế thì ai đang ngồi trong Tòa Bạch Ốc? Chắc lại là một tay gián điệp được Putin lén gài vào? Cái khối TTDC hiển nhiên là đang ở trong cái mà các nhà phân tâm học gọi là ‘trạng thái chối bỏ’ –state of denial- tức là trạng thái chối bỏ sự thật, kiểu như đà điểu vùi đầu dưới cát vì không muốn hay không dám nhìn sự thật.
Anh nhà báo cấp tiến nặng E.J. Dionne dè bửu “Lời nói của Trump không mua được bữa ăn cho dân lao động”. Vậy sao? Hình như anh nhà báo này không ... đọc báo nên không biết tỷ lệ thất nghiệp xuống đến mức thấp nhất từ cả 40 năm nay. Hay là tại vì trong cái nhìn của phe cấp tiến, chỉ có tiền trợ cấp hay tiền thất nghiệp thì mới thực sự là tiền mua được bữa cơm trong khi tiền lương thực sự chỉ là tiền mã cúng ông bà?
Báo phe ta Washington Post cho biết 63% dân Mỹ không ủng hộ TT Trump. Báo tỵ nạn hý hửng thông ngôn, chạy tít khổng lồ theo. Vậy chứ theo WaPo thì tháng 10, 2016, một tháng trước bầu cử tổng thống, bao nhiêu dân Mỹ ủng hộ ứng cử viên Trump vậy? Hình như tổng thống không phải được bầu qua thăm dò của các báo phe ta thì phải.
Thực tế mà nói, cho đến bây giờ, việc những ứng cử viên được TT Trump ủng hộ đã chiến thắng dĩ nhiên là tin vui cho TT Trump, nhưng chưa chắc đã là tin mừng cho đảng CH và ngay cả cho tổng thống. Những chiến thắng này chứng minh khuynh hướng ủng hộ Trump đang có thế mạnh trong nội bộ đảng CH, nhưng khi ra bầu bán thật chống ứng cử viên của đảng DC thì chưa chắc khối này sẽ thắng. Tất cả tùy thuộc hai yếu tố: số cử tri CH đi bầu, và lá phiếu của khối độc lập không đảng phái.
Thông thường, trong các cuộc bầu nội bộ sơ khởi –primaries-, chỉ các cử tri hăng hái nhất mới chịu khó đi bầu, do đó khuynh hướng cực đoan thường có nhiều hy vọng thắng, bất kể tả hay hữu, trong khi lại không có lá phiếu của các cử tri độc lập. Vấn đề là những chiến thắng của phe ủng hộ TT Trump trong nội bộ CH sẽ có khả năng mang lại chiến thắng cho đảng CH trong cuộc bầu quốc hội tới hay không? Đây chính là câu hỏi mà chưa ai có câu trả lời.
Nhìn vào thực tế thì hiển nhiên các chính sách của TT Trump đang đạt được thành quả rõ rệt, nhưng một phần không nhỏ đã bị những đánh phá tàn bạo cũa TTDC xoá đi hay che dấu một phần lớn. Cũng thực tế mà nói, không ai có thể coi thường ảnh hưởng của những tấn công triền miên, nhất loạt của TTDC. Số người dân lương thiện, sẳn sàng tin tưởng vào TTDC cũng không phải là nhỏ. Nước chẩy, đá mòn.

Đính chính: Trong bài nguyên thủy, có viết lầm ông Moore ra ứng cử nghị sĩ tại Georgia. Thật ra, ông ra tranh cử tại Alabama. Xin cáo lỗi cùng quý độc giả, và cám ơn vị độc giả đã  nhắc nhở.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

(*) Xin mở ngoặc viết chuyện ngoài lề một chút cho vui. Tuần trước, DĐTC chê các cụ tỵ nạn chỉ biết bàn chuyện lặt vặt như gót giầy của bà Melania, hay TT Trump chào sĩ quan Bắc Hàn kiểu gì, một cụ tỵ nạn có tật giật mình, đỉa phải vôi, vội email sỉ vả kẻ này và bàn về công nợ của Trump. Ra cái điều cũng biết chút chút về vài chuyện cao hơn gót giầy của bà Melania. Cụ tố cáo Trump đã tăng công nợ lên đâu hơn 1,4 ngàn tỷ trong một năm, tính từ ngày 20 tháng Giêng 2017, và cụ hô hoán “Trump tăng công nợ bằng 5 đời tổng thống Truman, JFK, LB, Nixon và Clinton”.
Cụ này quả là có cố gắng bàn chuyện lớn hơn hột cát thật, có tiến bộ và đáng khen. Chỉ tiếc là… bàn trật lất. Chỉ chứng minh kẻ này đã đúng khi viết nhiều cụ chống mà không hiểu mình chống cái gì, tại sao chống.
-     Thứ nhất, TT Trump nhậm chức tháng Giêng 2017 thật, nhưng niên khoá ngân sách bắt đầu từ tháng 10 mỗi năm, tức là trong 9 tháng đầu (3/4 của một năm) sau khi nhậm chức, TT Trump làm việc với ngân sách của DC-Obama bắt đầu từ đầu tháng 10/2016 tới cuối tháng 9/2017. Nghiã là ít nhất ba phần tư cái mức tăng công nợ trong năm 2017 của Trump là nợ của Obama.
-     Thứ nhì, thôi thì cứ tính theo ngày nhậm chức đi: TT Obama từ ngày nhậm chức đến ngày mãn nhiệm, chủ trì việc tăng công nợ từ 10,6 ngàn tỷ lên tới 19,9 ngàn tỷ, tăng 9,3 ngàn tỷ. Nếu kể luôn ¾ của 1,4 ngàn tỷ của 2017 (tức là 1,1 ngàn tỷ) thì tổng số nợ của TT Obama là 9,3+1,1=10,4 ngàn tỷ. Nói cách khác, dưới TT Obama, công nợ tăng 10,4 ngàn tỷ so với tổng số nợ 10,6 ngàn tỷ tích lũy trong 43 đời tổng thống từ TT Washington tới TT Bush con. Một ông tăng nợ bằng 43 tổng thống, một ông tăng bằng 5 tổng thống, đố quý vị ông nào ‘tài giỏi’ hơn?