Friday, November 28, 2025

BÀI 414: TẠI SAO KHÔNG CÓ LẠM PHÁT?

    Đầu tháng Tư vừa qua, TT Trump ồn ào hô hào 'Ngày Giải Phóng' -Liberation Day!!! Thưa không, không phải Mặt Trận Giải Phóng Cờ Hoa đã mang cả nước Cờ Hoa này về xã nghĩa đâu, mà TT Trump muốn nói đó là ngày Đại Cường Cờ Hoa được 'giải phóng', thoát khỏi gông cùm nô lệ cả thế giới tròng vào cổ xứ Mỹ và dân Mỹ từ mấy chục năm qua. Công khai tuyên chiến với... cả thế giới!

    Tay Trump này đúng là điên rồi!!!

   Nhìn lại lịch sử cận đại thế giới, bỏ qua thế chiến thứ nhất, chỉ nói từ thế chiến thứ hai, Mỹ mất bạc ngàn tỷ đô cộng thêm 400.000 mạng thanh niên để cứu thế giới ra khỏi vòng tay phát-xít Đức-Nhật. Sau đó, dân Mỹ lại phải đóng thuế bạc ngàn tỷ để xây dựng lại cả thế giới đổ nát tan hoang vì chiến tranh. Vài chục năm sau, thế giới vực dậy, Mỹ thoát nợ không? Không, vẫn chưa thoát nợ. Tuy Tây Âu và Nhật đã vực dậy được, trở thành đại cường kinh tế, ngang ngửa với Mỹ, nhưng bàn tay thiên thần Mỹ vẫn tiếp tục cứu giúp thiên hạ vì... quen tay rồi. Đã vậy, sau thế chiến chấm dứt, thế giới lại lòi ra 'căn bệnh' mới, đó là các đế quốc thực dân Âu Châu thua trận, mất hết thuộc địa, đẻ ra cả mấy chục xứ nghèo mạt rệp. Pháp đánh Đức bảo vệ chính mình không xong, làm sao bảo vệ Đông Dương được? Dân Mỹ lại è cổ đóng cả ngàn tỷ tiền thuế để Mỹ ... 'cứu đói giảm nghèo' cho cái thế giới gọi là 'đang phát triển' mà thật sự phải gọi là 'thế giới không bao giờ phát triển nổi' vì tài nguyên quốc gia bị thực dân vắt sạch sành sanh, trong khi dân trí bị dìm dưới đáy vực, nhân tài bị đi tù tra tấn tới ngu người nếu chưa bị giết sạch bách, với vài tên dân thuộc địa may mắn thông minh hơn người thì khôn lanh dạ vâng rồi chạy theo 'mẫu quốc' về xứ kiểu như 'nos ancêtres les Gaulois' có job ngon hơn, lương nhiều hơn, vợ -hay chồng- tóc vàng mắt xanh đẹp hơn. Cộng sản đánh nhau bằng súng đạn, Mỹ đánh bằng bánh mì và gạo và tiền USAID. Thế mà Mỹ thua liểng xiểng, từ Tầu qua VN. Cả cái thế giới không phát triển đó một tay chìa ra nhận tiền Mỹ, một tay bỏ phiếu chống Mỹ từ Liên Hiệp Quốc tới WTO, WHO, UNESCO,... TT Reagan ra tay, tiêu diệt trọn gói chế độ cộng sản trên cả thế giới, chiến tranh 'lạnh' chấm dứt, Mỹ thoát cảnh nô lệ thế giới chưa? Vẫn chưa. Các tổng thống kế tiếp Reagan, từ Nixon tới Biden, vẫn không thể bỏ giấc mộng thái thượng hoàng cả thế giới, tiếp tục bắt dân Mỹ cong lưng đóng thuế để Mỹ vung tiền nuôi cả thế giới, giàu nuôi bằng bơ sữa, nghèo nuôi bằng gạo mốc của... USAID. Trên danh nghĩa có vẻ như Mỹ vẫn đang thống trị cả thế giới, nhưng trên thực tế, cả thế giới ngửa tay lấy tiền USAID hay núp dưới dù nguyên tử Mỹ rồi chửi 'mấy thằng Mỹ ngu ráng chịu'.

    Tất cả mấy ông tổng thống đó, chẳng một ông nào biết thực tế cuộc sống trên thế giới này như thế nào. Chưa một ông nào nhìn thấy cảnh Mỹ bị cả thế giới cười vào mũi, chẳng ông nào nghe thấy Mỹ bị chửi là ngu. Tất cả, nếu không là con ông cháu cha, hay đẻ bọc điều, thì cũng là chính khách chuyên nghiệp, giỏi nghề dẻo lưỡi hứa trăng hẹn biển qua xì gà và cổ nhắc trong salon có máy lạnh, chưa bao giờ biết thực tế cuộc sống dân nghèo thế giới và dân nghèo Mỹ như thế nào.

    Ngoại trừ đúng một ông là ông Trump, là người làm kinh doanh đến tuổi về hưu vẫn chưa biết chính trị là gì, chưa bao giờ hít xì gà hay nhâm nhi cổ nhắc, nhưng biết làm tính cộng trừ nhân chia, để thấy sao Mỹ chi tiền mệt nghỉ cho cả thế giới mà thu về toàn rác rưởi, chửi bới, phản phúc, thất bại, tháo chạy tứ tung. Ông Trump này, vốn gốc kinh doanh, nhìn vào tiền thuế quan mình phải đóng cho thế giới, lấy làm lạ sao xe Con-Mẹc của Đức vào Mỹ đóng thuế quan có 2,5%, mà xe vừa Ca-vừa Đi-vừa Lắc của Mỹ qua Đức phải đóng thuế quan tới 45%? Ông Trump này nổi cơn tam bành lục tặc, đấm đá tứ tung chẳng nể nang sợ hãi bóng vía một ai, nhẩy ra hô 'Đủ rồi, Mỹ hết sữa cho vắt chùa rồi, con bò Mỹ này sẵn sàng đánh nhau với cả thế giới đây!".

    Tung ra ngay ...'NGÀY GIẢI PHÓNG'!!!  

    Rình ràng ra trước ống kính tivi hăm he cái bảng khổng lồ liệt kê mức thuế quan mới đánh trên hàng của... cả thế giới muốn vào Mỹ. Chẳng chừa một xứ nào, thù hay bạn, đối nghịch hay đồng minh, láng giềng hay bên kia địa cầu,...  Ủa, dịch COVID biến chứng ăn vào não của Trump rồi sao?

    Phe địch bối rối tìm cách chống phá. Nếu hô hoán Mỹ đánh nhau với cả thế giới thì hình như có thể bất lợi, lỡ kích động lòng yêu nước của dân Mỹ nổi lên ủng hộ việc Trump đánh cả thế giới thì phiền to. Bèn nghĩ ra chiêu khác: đánh vào túi tiền dân Mỹ. Hô hoán ầm ĩ tăng thuế quan sẽ đi ngay tới hậu quả cụ thể và thực tiễn là tăng giá hàng trên chợ Mỹ ngay. Một con vẹt sống bằng nghề quảng cáo du lịch bất thình lình khám phá ra mình có bằng Phờ Hờ Đờ Kinh Tế, phóng ngay loạt chuông báo động: xe đạp Tầu cộng đang bán 1.000 đô, bị Trump bổ thuế quan 25%, là quý vị ngày mai đi mua xe đạp đó cần mang theo ít nhất thêm 25% hay 1.250 đô đấy, hiểu chưa? Một con vẹt khác hô hoán ầm ĩ thuế quan của Trump sẽ moi ra thêm 10.000 đô từ túi mỗi quý vị đấy (cái này thì nguy to thật vì tiền già 'cao cấp' của tôi mỗi tháng chưa tới 2.000 đô! chưa đủ tiền chợ cho bà vợ ăn chay trường, khoan nói tới xe đạp Tầu cộng).

    Hơn nửa năm sau 'Ngày Giải Phóng', quý vị nào đã trả 1.250 đô cho một cái xe đạp Tầu cộng, hay bị phải trả thêm 10.000 đô tiền chợ, xin giơ tay cho cộng đồng biết! Cũng để cho mấy con vẹt hù sảng vui mừng vì tài tiên tri giỏi hơn xa Trạng Trình.

    Thực tế thưa quý vị, sẽ chẳng có tới một người nào giơ tay, kể cả hai con vẹt hù sảng đó.

    Công bằng mà nói, hai con vẹt đó chưa đủ khả năng hiểu biết về kinh tế tới độ có khả năng nhận định hậu quả kinh tế của thuế quan đâu, cho dù nhận định sảng. Chỉ là trước khi thi vào quốc tịch Mỹ, chúng cũng có học đọc ít nhiều báo Mỹ. Và biết dùng tự điển Gú-Gồ.

    Tất cả chỉ là dịch lại, hay nhái lại truyền thông loa phường Mỹ thôi. Rồi phóng đại thêm chút nước mắm nhĩ cho đậm đà hơn để có có dịp 'hoành tráng' ký tên mình thôi. 

    Thật vậy, truyền thông loa phường Mỹ nhất loạt tung hàng chục tá bài nhận định của các siêu chuyên gia kinh tế thuộc lòng tất cả sách vở kinh tế từ thế kỷ 19 tới nay, không thiếu một dấu phẩy, đã đạt được cả ký lô bằng, qua những chữ hoa viết tắt liệt kê trên các danh thiếp kinh doanh mà chẳng ma nào hiểu là những bằng gì, có thật hay không. Kiểu như kẻ này kê khai : Vũ Linh: M.B.A .(Mua Bằng Ảo), N.Ph.D. (Nấu Phở Dở), T.S.X. (Tổ Sư Xạo), L.L.B. (Lếu Láo Bậy), L.L.S (La Làng Sảng), ...

    Tất tần tật, từ báo 'chị cả' của truyền thông loa phường New York Times tới báo cẩm nang của giới tài chánh thế giới Wall Street Journal, ồn ào gióng chuông cảnh báo lạm phát leo lên chín chục tầng mây. Lạm phát của những tay mơ Carter, Biden,... chỉ là trò trẻ con nếu không phải là trò... amateur. May ra Phi Châu có lạm phát Zimbabwe, ổ bánh mì buổi sáng bán 1 tỷ, buổi chiều bán 10 tỷ, mới có thể đua tài với lạm phát của Trump sẽ tặng cho dân Mỹ thôi. 

Tiền Zimbabwe

    Thế đấy, nhưng thực tế như thế nào? Dưới đây là bản tin của AI (chắc khỏi cần dùng Gú-Gồ dịch) về lạm phát của Tháng Chín 2025, đúng 6 tháng sau 'Ngày Giải Phóng':


    Ủa, sao không thấy chỗ nào có ghi lạm phát 25% hay 10.000 đô vậy? Trump lại giở trò ma giáo gì đây? Thưa không, không có trò ma giáo nào hết vì thực tế là đã chẳng có lạm phát gì ráo, nửa năm sau 'Ngày Giải Phóng'.

    Bây giờ, xin phép quý độc giả, ta nói chuyện hơi nghiêm chỉnh hơn: tại sao truyền thông loa phường sai và lại không có lạm phát?

    Trước hết, phải nói ngay, truyền thông loa phường có thành kiến chống Trump sẵn nên không thể nào bỏ qua cơ hội ra vẻ nghiêm chỉnh chỉ trích hay vạch ra sai lầm của Trump. Hay chính xác hơn, phóng đại một cách lố bịch nhất những hậu quả tiêu cực, có thể không tốt mấy của việc tăng thuế quan.

    Trên lý thuyết căn bản, thằng cháu nội của tôi mới 10 tuổi đã giảng cho ông nội nó tăng thuế quan tất cả mọi thứ hàng nhập tất nhiên phải có hậu quả là tăng giá bán trên thị trường chịu thuế quan đó, chỉ vì thuế quan phải đóng tất nhiên sẽ nuốt mất một phần lợi nhuận, nên người bán không ngu dại gì không chuyển qua tay người mua, bắt người mua phải trả cái thuế quan đó để người bán giữ nguyên mức lợi nhuận. Nghe quá đúng và quá giản dị, phải không? Vâng quá giản dị đến độ không còn là đúng nữa! Vì đó là cách lý luận trên sách vở mà không để ý tới thực tế ngoài đời, không để ý tới cả vạn yếu tố khác chi phối giá cả bất cứ một món hàng nào, bất kể hàng nhập cảng hay gì gì khác.

    Một thí dụ cụ thể dễ hiểu: một chai nước mắm bán 20 đô, có khi nào quý vị đặt câu hỏi "ở đâu ra cái giá 20 đô này vậy? Tại sao không 5 đô hay 10 đô hay 50 đô?". Thưa quý vị: con số 20 đô đó là kết quả của sự pha trộn cả trăm yếu tố trong giá thành, từ tiền mua ván, mua đinh, mua sơn đóng ghe, tới tiền dầu xăng cho ghe, tiền lưới cá, tiền muối, tiền nước, tiền thùng phuy,  tiền chai, tiền chuyên chở, tiền lương nhân công, tiền thuế Nhà Nước, tiền lời cho tiệm bán chai nước mắm, tiền lời cho chủ sản xuất,... Do đó không phải thuế quan tăng 25% là cứ việc tăng giá chai nước mắm lên 5 đô là xong. Tính tiền kiểu đó thì nên đổi nghề đi làm... quảng cáo du lịch dễ sống hơn.

    Còn nữa. Trước khi ông bán nước mắm muốn tăng giá chai nước mắm, ông còn phải đặt cả trăm câu hỏi như nước mắm của mình có cạnh tranh gì với ai khác không, dân mua nước mắm của mình có tiền trả thêm mấy đồng không, mình có cần bán nước mắm ở Mỹ để bị tay Trump bóp cổ không, mình có thể tẩy chay Mỹ, gửi chai nước mắm đó cho Tăng Frères ở Paris được không, có thể tăng giá tới đâu cho vừa có tiền lời, lại vừa túi tiền người mua,... Không giản dị như... quảng cáo du lịch đâu!
    
    Truyền thông loa phường dù sao dân trí cũng cao hơn đám sâu bọ vẹt, tính toán rất cao siêu: Họ nhìn vào bảng liệt kê mức thuế quan cả thế giới rồi về gõ computer, tính ra mức thuế quan trên tất cả hàng nhập cảng của Mỹ nói chung sẽ là trên 18%, rồi họ cũng tính Mỹ nhập cảng tổng cộng tới đâu 15% tổng số hàng bán trên đất Mỹ này qua cái tạm gọi là tổng sản lượng nội địa GDP gì đó (nội địa nhưng ở đây kể luôn hàng nhập cho dễ tính). Nôm na ra một cách thật giản dị cho dễ hiểu, giá cả có thể tăng 18% trên 15% tổng số hàng Mỹ, hay vị chi nước Mỹ cùng lắm sẽ bị lạm phát tới cỡ 18% trên 15% hàng cả nước. Tính chung cho tất cả hàng hóa Mỹ, giá tăng (hay lạm phát) là cỡ 18x15 = 2,7% trên mức bình thường, nghĩa là cùng lắm, giá cả nói chung ở Mỹ sẽ tăng khoảng 3% (mức bình thường) + 2,7% = 5,7%, dù sao vẫn thua xa mức vô địch tháng 6/2022 của Biden là hơn 9% (Tôi tính kiểu giản dị nhất cho dễ hiểu, có thể bị nhiều chuyên gia chỉ trích!).

    Không phải tăng giá ngang mức thuế quan 25% như con vẹt quảng cáo du lịch giảng giải. Nhưng thực tế, giá cả trong 6 tháng sau 'Ngày Giải Phóng' chỉ tăng có 3,1%. Tại sao tăng ít vậy, mà không tăng lên 5%-6% chẳng hạn? Có nhiều yếu tố.
  1. Thứ nhất, như bài nhận định dưới đây (bài ĐỌC THÊM), các hãng ngoại quốc xuất cảng qua Mỹ từ trước đến giờ đã khai thác con bò sữa Mỹ, đã bán giá quá cao tại Mỹ, giúp các nhà sản xuất ngoại quốc lời quá nhiều, bây giờ họ có thể giảm lời chút đỉnh để tiếp tục bán được hàng, giữ thị phần, chứ không thể tăng giá lên 5%-6% hay hơn nữa, để mất khách ngay;
  2. Thứ nhì, một phần khá lớn hàng nhập cảng thường được trợ giá (như tài trợ trực tiếp, miễn hay bớt thuế địa phương,...) bởi các chính quyền xứ sản xuất, do đó, vì nhu cầu chính trị, họ không muốn tăng giá theo mức thuế quan Mỹ, có thể mất khách hàng, mất lợi thế chính trị -đây là điểm rất quan trọng đối với các chính quyền CS như Bắc Kinh hay Hà Nội, là những chính quyền coi tuyên truyền chính trị là ưu tiên lớn hơn tất cả mọi chuyện khác, và họ thà mất bớt tiền lời còn hơn là giảm tư thế chính trị, nhất là trên xứ Mỹ mà ông Trump đáng cố đánh phủ đầu CS tối đa.
  3. Thứ ba, hầu hết các 'chuyên gia' kinh tế phân tích hậu quả thuế quan theo sách vở lý thuyết của mấy thế kỷ trước, khi nước Mỹ chưa là gì hết, có khi chưa có xứ Mỹ trên bản đồ thế giới nữa, họ quên mất trong tình thế hiện tại, những sách vở đó sai bét vì đã không tính tới cái khổng lồ vĩ đại của thị trường Mỹ trên thế giới kinh doanh ngày nay. Lớn tới độ tất cả sách vở viết mấy thế kỷ trước bởi các thiên tài như 'sư tổ' tư bản Adam Smith cũng thành... sai bét ('Thánh kinh' của Adam Smith, The Wealth of Nations, ra mắt khi nước Mỹ chưa dành được độc lập, tháng 3/1776). Thị trường tiêu thụ của xứ Mỹ này quan trọng không phải chỉ cho nước Mỹ, mà quan trọng hơn xa, là thị trường 'sống chết', không có không được của rất nhiều xứ trên thế giới. Chẳng hạn như thị trường tiêu thụ của Mỹ chiếm tới 3/4 tổng số hàng xuất cảng của Canada, hay xấp xỉ 1/5 GDP Canada, hay nói trắng ra, mất thị trường Mỹ, Canada sẽ mất ngay 3/4 số hàng xuất cảng hay 1/5 GDP, nghĩa là kinh tế Canada sẽ lăn ra chết tươi trong vòng vài ngày. Bởi vậy, Canada sẽ phải khấu đầu hứng chịu nhiều điều kiện của Mỹ để giữ thị trường Mỹ cho sản phẩm Canada, dĩ nhiên sẽ rất mất mặt nên bắt buộc phải nói cứng, làm cứng như thủ tướng Carney đã và đang biểu diễn trên sân khấu chính trị trình làng trong khi đích thân qua trình diện Trump 2 lần để âm thầm điều đình xin xỏ trong hậu trường. Đó cũng là lý do cả thế giới đang năn nỉ xin điều đình với Mỹ. Là lý do ngay cả Thụy Sỹ cũng mới giương cờ trắng đầu hàng Mỹ. Hay cả khối 27 quốc gia của Liên Âu hùng mạnh cũng phải xếp re. Một chuyện nhiều người hình như đã quên, ngoại trừ ông Trump: một số khá lớn các quốc gia gọi là 'rồng con' hay 'cọp con' Á Châu đã và đang phát triển kinh tế của họ phần lớn dựa trên xuất cảng, mà xứ có thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới dĩ nhiên là Mỹ. Mất thị trường Mỹ là các rồng con hay cọp con, phất lên nhờ trông cậy vào xuất cảng sẽ lăn ra thành ruồi con hết ngay. Họ chỉ có đúng một con đường để chọn: điều đình với Mỹ để Mỹ giảm thuế quan, giúp hàng xuất cảng của họ còn có chỗ bán, kinh tế họ còn tiếp tục được phát triển. Nhìn vào Nam Hàn: họ là vua sản xuất điện thoại cầm tay, tivi, xe điện,... Mỹ đánh thuế quan quá nặng, họ mất thị trường Mỹ, bán những thứ đó cho ai? Có cạnh tranh nổi với hàng rẻ như bèo của Trung Cộng đang thống trị các thị trường Trung Đông, Nam Mỹ và nhất là Phi Châu được không? Con cọp Nam Hàn mất thị trường Mỹ sẽ thành con gì?
    Những yếu tố trên phải nói ngay không có gì là cao siêu hay có tính bí mật an ninh quốc gia để chẳng ai biết. Trái lại, tất cả các chuyên gia đều biết vì họ đều giỏi gấp triệu lần Vũ Linh này, mà VL biết được thì không thể nào các chuyên gia không biết. Nhưng họ vẫn phớt lờ những yếu tố giảm tính tai hại của giảm thuế trên vì ít nhất hai lý do.

    Lý do đầu là nhiều chuyên gia cuồng ghét Trump, có thể vì quan điểm kinh tế tài chánh, có thể vì quan điểm cấp tiến chống bảo thủ, cũng có thể từ bản tính thích ghét cá nhân, nên cố khai thác, thổi phồng, phóng đại những khía cạnh bất lợi cho Trump, tiêu biểu là các chuyên gia hay nhà báo của hệ thống truyền thông loa phường như New York Times, dĩ nhiên. Bây giờ, cho dù Trump có chính sách ngược lại, bãi bỏ hết mọi thuế quan, NYT và truyền thông loa phường cũng sẽ tìm ra được lý do công kích Trump. Để rồi đám vẹt u mê đọc được, cũng vẫn tưởng đã tìm ra chân lý, vội nhai lại như nhai bã trầu.

    Lý do khác là công bằng mà nói, cũng có nhiều chuyên gia công kích thuế quan không phải vì thù oán cá nhân gì với Trump, mà chỉ vì quan điểm và tư tưởng chính trị, hay 'trường phái kinh tế' khác biệt. Như báo Wall Street Journal. WSJ là báo có khuynh hướng bảo thủ tuy không có nghĩa là 'cuồng mê Trump', nhưng ít ra WSJ không cuồng mê khuynh hướng cấp tiến của đảng DC, không ủng hộ chính sách kinh tế tài chánh của khối cấp tiến bảo thủ. Nhưng WSJ cũng đã có bài la hoảng rồi công kích hậu quả kinh hồn trên lạm phát của chính sách thuế quan của TT Trump. Chỉ vì tuy WSJ có khuynh hướng bảo thủ về chính trị và xã hội, họ lại có khuynh hướng rất 'tự do phóng khoáng' trên mặt mậu dịch quốc tế. WSJ cùng với các chuyên gia kinh tế trường phái này chủ trương tự do mậu dịch hoàn toàn, rất chống đối mọi hình thức cản cạnh tranh quốc tế qua việc áp đặt thuế quan một cách 'chủ quan vô căn cứ' dựa trên những nhu cầu có tính cách chính trị, đi ngược lại việc guồng máy kinh tế tự động chạy 'không người lái', viện những cớ như bảo vệ kinh tế địa phương, phát triển sản xuất nội địa, cản xâm nhập hàng ngoại, chống cạnh tranh quốc tế bất công bằng,... là những yếu tố đi ngược lại nền tảng cơ bản của kinh tế thị trường tự do áp dụng trên phạm vi thế giới. Chủ trương của trường phái này là tự do cạnh tranh ngay trong thương mại quốc tế, để những sản phẩm có thể được sản xuất từ những xứ với giá thành rẻ nhất mà không có 'bàn tay lông lá' của bất cứ chính quyền xứ nào xía vào qua bất cứ loại thuế quan nào. 

    Đáng tiếc là thực tế đã khiến cái lý thuyết này trở thành vô nghĩa, không thể áp dụng được nữa. Nếu có thể tóm gọn bằng một câu thì đó là "quy luật hay lý thuyết kinh tế gì gì thì ngày nay cũng cần phải được cập nhật để nhìn nhận thực tế mới: "tất cả mọi xứ trên thế giới đều theo chủ thuyết "America First" của Trump, để biến nó thành... 'my country first'!!! Trong những cái 'first' đó, một thực tế nữa cũng phải nhận ra cho rõ: Mỹ vẫn là first trong tất cả những first khác và thế giới cần Mỹ hơn xa Mỹ cần thế giới

    Đưa đến câu trả lời cho câu hỏi tại sao không có lạm phát: tại vì thế giới quá cần thị trường Mỹ, không thể tăng giá hàng họ xuất cảng theo mức thuế quan Trump đánh, mà chỉ có thể nuốt phần lớn cái thuế quan đó thay cho dân Mỹ để giữ thị phần ở Mỹ. Việc duy nhất họ có thể làm là điều đình, chiều ý Trump để xin Trump giảm bớt thuế quan cho họ còn sống được.
    
    Thực tế mà nói,  tất cả chúng ta đều đã nghe Trump hù dọa chuyện tăng thuế quan từ ngày ông còn đang tranh cử rồi, chẳng có gì mới lạ, bất ngờ. Tại sao Trump lại xì chiến lược sinh tử này sớm như vậy cho tất cả đối thủ biết trước, trái với chiến lược cổ điền sở trường 'dùng bất ngờ để khiến địch thủ ngỡ ngàng' của Trump?

    Kẻ này xin trả lời giùm cho Trump: việc xì tin từ trước khá lâu có mục đích chiến lược kinh doanh rõ ràng: xì trước để các doanh gia cẩn thận mua hàng hay đặt mua hàng trước khi mức thuế quan mới có hiệu lực, khi giá mua còn chưa bị đánh thuế quan. Tin báo chí kinh doanh cho biết rất nhiều công ty nhập cảng hàng bây giờ tràn ngập hàng tồn kho đã mua trước khi tăng thuế quan, nên vẫn còn có thể bán với giá trước thuế quan. Nghĩa là cho đến nay, giá cả chưa chịu ảnh hưởng bất lợi của thuế quan. Đó cũng là một lý do quan trọng khi chưa ai thấy lạm phát gì hết. Lạm phát qua giá cao hơn, nếu có, cũng sẽ chỉ xuất hiện ít ra mấy tháng hay cả nửa năm nữa là ít. Tuy nhiên, từ đây đến đó, sẽ có khá nhiều nước đạt được thỏa thuận thuế quan thấp với Trump rồi.

    Đọc lại những nhận định chung trên, nếu tất cả đều đúng thì hiển nhiên, trong cuộc chiến thuế quan nói riêng hay cuộc chiến 'MAGA', dường như ông Trump đang nắm dao đằng chuôi, với cả thế giới. Tôi nói có đúng không, hay sai chỗ nào?


Ghi chú: bài này được viết, tuyệt nhiên không đả động đến việc Tối Cao Pháp Viện đang cứu xét vấn đề TT Trump có quyền định đoạt mức thuế quan hay không. TT Trump viện dẫn một luật cứu nguy khẩn cấp cho TT quyền quyết định mức thuế quan (International Emergency Economic Powers Act -IEEPA) trong khi phe DC cho là chẳng có gì để TT phải quyết định khẩn cấp và quyền đánh thuế quan là của quốc hội. Đây là cuộc chiến pháp lý cực kỳ phức tạp, ngoài tầm hiểu biết của kẻ này nên xin miễn bàn thêm, chỉ xin nói nôm na ra, TT Trump cho là con cóc ngồi trong nồi nước quá nóng (thâm thủng cán cân mậu dịch, thâm thủng ngân sách, công nợ ngất trời,...), cần phải khẩn cấp lôi ra khỏi nồi ngay trước khi con cóc bị luộc chín, trong khi phe DC cho rằng con cóc ngồi trong nồi nước từ hồi nào tới giờ có sao đâu, cứ để nó ngồi đó, nước nóng nhưng chưa sôi.

    TCPV không cho TT Trump quyền đánh thuế quan thì sẽ có thay đổi lớn tuy chưa ai biết thay đổi tới mức nào. Trong tình trạng phân hóa chính trị hiện nay, nếu để quốc hội ấn định thuế quan thì sẽ không bao giờ có kết quả vì CH sẽ không thể vượt qua rào cản filibuster của DC trong thượng viện, trong khi ngay trong hạ viện, cũng có nhiều dân biểu CH chống thuế quan vì chủ trương tự do mậu dịch quốc tế.

    


ĐỌC THÊM:

https://www.commonplace.org/p/matthew-lynn-tariffs-are-a-taxjust